NGÔN NGỮ & VĂN HÓA

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Archive for Tháng Bảy, 2010

Bất thường Biển Đông trong nghị trình ASEAN

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 29, 2010

Carlyle A. Thayer

Các cuộc họp liên quan đến ASEAN năm nay vừa kết thúc tuần qua tại Hà Nội là sự kết hợp của các công việc thông thường và cả những công việc bất thường. – GS Carlyle A. Thayer, Học viện Quốc phòng Australia viết cho Tuần Việt Nam.

Đó là một tuần bất thường tại Hà Nội. Việt Nam, trên tư cách Chủ tịch ASEAN đã chủ trì thành công Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN 43, hội nghị sau Hội nghị Bộ trưởng với 10 nước đối tác, các cuộc gặp riêng rẽ giữa ASEAN và từng nước đối tác đối thoại, Hội nghị Hội đồng An ninh – Chính trị ASEAN lần 4, Hội nghị ASEAN + 3 cùng với Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc, Hội nghị cấp Bộ trưởng của Diễn đàn An ninh khu vực lần thứ 17 (bao gồm các phiên họp kín và toàn thể) và một loạt các hoạt động quan trọng khác.

Các cuộc họp liên quan đến ASEAN năm nay là sự kết hợp của các công việc thông thường và cả những công việc bất thường.

Bất thường Biển Đông

Trong suốt 8 năm cầm quyền của chính quyền Bush, Trung Quốc đã chủ yếu xâm nhập vào Đông Nam Á thông qua khái niệm mới về an ninh. Trung Quốc tìm cách xoa dịu những lo ngại về “mối đe dọa Trung Quốc” và khá thành công trong mục tiêu này. Trung Quốc đã trở thành đối tác chiến lược của ASEAN.
Trung Quốc và ASEAN đã đàm phán một Tuyên bố về Ứng xử trên Biển Đông DOC để giảm bớt va chạm về tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông. Tuyên bố này đã chứng tỏ là một công cụ yếu khi Trung Quốc ngày càng quyết đoán, thậm chí chính thức trình lên Ủy ban LHQ về tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ khu vực.
Nhưng Trung Quốc đã với quá sức khi tìm cách gây áp lực lên các công ty Mỹ đang hợp tác với Việt Nam để khai thác các nguồn lực trên Biển Đông và gây phiền nhiễu cho các tàu hải quân Mỹ.
Diễn đàn khu vực ASEAN 17 chứng kiến sự can thiệp bất thường của 12 quốc gia, khi họ nêu vấn đề an ninh biển bao gồm cả Biển Đông. Nước đầu tiên phải kể đến chính là Mỹ. Ngoại trưởng Hillary R. Clinton tuyên bố Biển Đông là “lợi ích quốc gia” của Mỹ. Bà tuyên bố sự sẵn sàng của Mỹ trong việc can thiệp ngoại giao và kêu gọi đẩy nhanh quá trình thông qua một Bộ Quy tắc ứng xử mang tính ràng buộc.
Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc đã sửng sốt và tuyên bố rằng những lời chỉ trích đối với Trung Quốc đã được Hoa Kỳ dàn dựng.
Hội nghị ARF lần thứ 17 chứng kiến một cuộc chảy ngược dòng. Chính quyền Obama đã hướng mũi nhọn vào Trung Quốc với việc tái can dự vào Đông Nam Á trên cơ sở đa phương. Mỹ đang tìm kiếm vai trò thành viên trong Hội nghị Cấp cao Đông Á và nếu được chấp thuận, có vẻ như Tổng thống Obama sẽ đến dự Cấp cao Đông Á năm tới tại Jakarta.
Hai ví dụ về những bất thường lần này cho thấy nhiệm vụ của Việt Nam trên tư cách Chủ tịch ASEAN sẽ gặp khó khăn hơn trong cuộc gặp đầu tiên của Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng (ADMM+). Dự kiến, hội nghị này sẽ diễn ra vào 12/10 tới. Hội nghị ADMM+ sẽ là lí tưởng nếu có thể đưa tất cả Bộ trưởng Quốc phòng của 10 nước ASEAN và các đối tác Trung Quốc, Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Australia, New Zealand và Nga cùng tới bàn đối thoại.
Trước Hội nghị Bộ trưởng ASEAN 43 và các hội nghị liên quan, Trung Quốc đã lặng lẽ đe dọa sẽ hạ cấp người đại diện của nước này nếu như vấn đề hàng hải, bao gồm Biển Đông được đưa vào chương trình nghị sự. Dưới ánh sáng của ARF 17, Trung Quốc sẽ phải xét lại chỗ đứng của mình. Nếu Trung Quốc phản ứng tiêu cực, nước này sẽ đối mặt với nguy cơ bản thân bị cô lập về mặt ngoại giao. Nói một cách khác, chiếc giày từng được chính quyền Bush xỏ này hiện đang nằm dưới chân Trung Quốc.

Sự bất thường mang tên Bắc Triều Tiên

Sự cạnh tranh và va chạm quyền lực giữa Trung Quốc và Mỹ đã phủ những đám mây xám xịt lên toàn bộ quá trình hội nghị. Quan hệ Trung Quốc vốn đã căng thẳng kể từ khi Trung Quốc hủy tất cả các mối liên hệ quân sự với Mỹ nhằm trả đũa quyết định của Chính quyền Obama tiếp tục bán vũ khí cho Đài Loan.
Gần đây nhất, Trung Quốc và Mỹ đã có tranh cãi ngoại giao về việc quy trách nhiệm đối với vụ chìm tàu Cheonan của Hàn Quốc. Một nhóm các chuyên gia quốc tế đã tiến hành điều tra và đưa ra kết luận CHDCND Triều Tiên phải chịu trách nhiệm cho vụ chìm tàu. Trung Quốc không đồng tình với kết luận này.
Trung Quốc không thực sự tranh chấp về thực tế vụ việc mà nước này phản ứng với kết quả tính toán sai của CHDCND Triều Tiên. Vụ chìm tàu Cheonan làm giảm sự khác biệt giữa Seoul và Washington trong việc đối phó với Bình Nhưỡng. Hành động của CHDCND Triều Tiên đưa Hàn Quốc và Mỹ đến gần nhau hơn và củng cố liên minh giữa họ.
Hệ quả của việc này là việc Mỹ và Hàn Quốc quyết định tiến hành đồng thời các cuộc diễn tập hải quân ở biển Nhật Bản ngoài khơi bờ biển phía đông của Triều Tiên và trong biển Hoàng Hải nằm ngoài khơi bờ biển phía tây của Triều Tiên. Những cuộc diễn tập hải quân này là màn trình diễn sức mạnh quân sự lớn của Mỹ ngay trước ngưỡng cửa của Trung Quốc. Trung Quốc tức giận và lên án việc tập trận chung này.
Sự va chạm quyền lực giữa các nước lớn đối với vấn đề Bắc Triều Tiên xâm nhập vào trong tất cả các cuộc họp cấp Bộ trưởng của ASEAN và các hội nghị liên quan. Phản ứng của ASEAN khá lãnh đạm. ASEAN tìm nơi trú ẩn dưới ô Nghị quyết của HĐBA Liên hiệp quốc về việc lên án vụ chìm tàu Cheonan nhưng không truy trách nhiệm cho bên nào.
Tất cả những gì mà các Bộ trưởng ASEAN có thể làm là đưa ra lời chia buồn với Hàn Quốc về cái chết của 46 thủy thủ và kêu gọi tất cả các bên kìm chế và kêu gọi một giải pháp hòa bình cho vấn đề này.
Vị thế của ASEAN ngay lập tức bị suy giảm khi CHDCND Triều Tiên đe dọa sử dụng hành động quân sự đáp trả lại việc tập trận chung.
Vấn đề nêu lên do vụ chìm tàu Cheonan chứng minh các giới hạn thực sự của “phương cách ASEAN” trong việc duy trì “hòa bình, hợp tác và phát triển” ở khu vực. Hòa bình trên bán đảo Triều Tiên cũng đòi hỏi việc răn đe quân sự đối với lời đe dọa sử dụng vũ lực của Bình Nhưỡng.
Chỉ mạng lưới các đồng minh của Mỹ ở Đông Bắc Á có thể đưa ra sự răn đe đối với các hành động mang tính khiêu khích của CHDCND Triều Tiên. Lời chia buồn của ASEAN không đủ để duy trì hòa bình.

Và thông thường

Các hội nghị Bộ trưởng ASEAN là một sự kiện được lên kế hoạch kĩ lưỡng. Chương trình nghị sự đã được đưa ra rất tốt và quá trình thảo luận suôn sẻ. Năm nay không phải là ngoại lệ và Việt Nam đáng được ghi nhận vì điều đó.
Các Bộ trưởng ASEAN đã kín đáo chỉ trích Myanmar. Tổng thư kí ASEAN nói rằng họ đã khiến Bộ trưởng Myanmar phải nhận “đầy tai” những chỉ trích trong buổi tiệc tối không chính thức trước AMM.
Myanmar đã thông báo sơ bộ cho Hội nghị về kế hoạch bầu cử. Đổi lại, các Bộ trưởng ASEAN công khai kêu gọi một cuộc bầu cử tự do và công bằng, sự hòa hợp dân tộc và sự tham gia của tất cả các đảng phái vào tiến trình bầu cử ở Myanmar. Không có điểm gì mới trong tuyên bố này.
Việt Nam, trên tư cách Chủ tịch ASEAN, có thể tự hào vì đã dẫn dắt ASEAN thông qua một loạt văn kiện nhằm đẩy mạnh tiến trình xây dựng cộng đồng ASEAN.
ARF cũng đạt được bước tiến khi thông qua Kế hoạch Hành động Hà Nội để triển khai Tuyên bố Tầm nhìn ARF và thông qua danh sách 17 biện pháp hợp tác an ninh. ARF đã thông qua ba kế hoạch: cứu trợ thảm họa, chống khủng bố và tội phạm xuyên quốc gia, và an ninh hàng hải.
Bộ Quy tắc Ứng xử trên Biển Đông mà Việt Nam theo đuổi được xác định như một mục tiêu trong tương lai.
Các Bộ trưởng ASEAN đã tranh cãi về việc ASEAN cần đóng vai trò trung tâm trong các vấn đề an ninh khu vực. Nhưng sự bất lực của họ trong việc đưa ra một phản ứng cứng rắn đối với vấn đề ở Triều Tiên cho thấy sự yếu kém của ASEAN trong việc xử lý hiệu quả các vấn đề an ninh bên ngoài Đông Nam Á.
ARF thiếu một cơ quan điều hành và chỉ hoạt động trên tư cách một diễn đàn để đối thoại. Nhưng sự can thiệp của các nước lớn trong vấn đề Biển Đông có thể khiến Cấp cao Đông Á nổi lên như một cấu trúc an ninh trung tâm của khu vực châu Á – Thái Bình Dương. ASEAN có thể là trung tâm của Cấp cao Đông Á nhưng trong tương lai, khối này phải hợp tác cùng các đối tác đối thoại để đưa ra kết quả thực tế nhằm hạn chế các quốc gia trong khu vực sử dụng hay đe dọa sử dụng vũ lực.

_________________________________________________

Posted in Chuyện an ninh, Chuyện chính trị, Quốc phòng các nước, Việt Nam và thế giới | Tagged: , , | Leave a Comment »

“Diệt đầu cơ…”

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 29, 2010

– Hiện tượng đầu cơ bất động sản đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của kinh tế. Phát triển nóng và ảo, khi bong bóng bất động sản xì hơi, người dân đầu cơ, đầu tư tích tụ đất sẽ mất tài sản lớn… Đó là phân tích và đánh giá của TS Trần Du Lịch, nguyên viện trưởng Viện Kinh tế (TP.HCM), phó trưởng đoàn ĐBQH TP.HCM, Uỷ viên Uỷ Ban Kinh tế Quốc hội.

Ảo. Hoàn toàn ảo

Ông đánh giá thế nào về tình hình giá cả trên thị trường bất động sản (BĐS) hiện nay, đặc biệt là ở các thành phố lớn như TP.HCM và Hà Nội?

Ảo. Hoàn toàn ảo. Hiện nay thị trường bất động sản tạo một sức cầu ảo do sự yếu kém trong sử dụng các công cụ tài chính để điều tiết. Tôi ví dụ: những người đi mua chung cư không phải những người cần ở mà là mua để bán lại. Họ mua để đầu cơ. Những người thực sự có nhu cầu về nhà ở, đất ở không mua nổi. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho thấy sau những đợt sốt cục bộ giá đất khu vực đó sẽ tăng lên một mức mới.

Thưa ông, sau cơn sốt đất ảo tháng 5 – 6 vừa qua đã đẩy giá đất Hà Nội ở nhiều vùng lên một sàn giá mới. Ông có cho rằng thị trường BĐS Hà Nội ngày càng khó kiểm soát và ngày càng diễn biến phức tạp không?

Tôi cho rằng đặt ra ngoài tầm kiểm soát thì không đúng lắm. Nhưng thực sự thị trường BĐS không chỉ ở Hà Nội mà ngay cả TP.HCM đều có vấn đề. Nó là một thị trường không bình thường vì yếu tố đầu cơ và tâm lý người Việt Nam là tâm lý tích tụ tài sản dưới hình thức BĐS. Giá BĐS hiện nay đang ở trên trời, cần phải đưa xuống mặt đất.

Vâng, người dân hiện nay không chỉ tích tụ đất đai mà còn tích tụ cả chung cư, căn hộ. Giá của những căn hộ chung cư cũng lên chóng mặt?

Một chung cư được xây lên, dù sao cũng chỉ là cái hộp bê tông được chia thành các căn hộ, vậy mà giá tới trên 30 triệu đồng/m2 thì đúng là không hiểu nổi. Tôi cho rằng trong các loại thị trường, tệ nhất hiện nay là thị trường BĐS! Chưa thể nói là cầu đã quá mức so với cung, vậy mà giá đất ở các đô thị lớn của Việt Nam còn đắt hơn ở Tokyo (Nhật Bản), có lẽ chỉ thua London (Anh) là trung tâm tài chính của thế giới, như vậy rõ ràng nguyên nhân nằm ở hai chữ đầu cơ.

Và điều này đứng từ góc độ kinh tế nó được đánh giá như thế nào thưa ông?

Đây là vấn đề trong kinh tế học đã cảnh báo: nếu để cho người dân tích tụ tài sản dưới hình thức đất đai – bất động sản đó là hành vi phi kinh tế. Tác hại lớn nhất hiện nay là chúng ta đẩy giá đất Việt Nam vượt sức chịu đựng của nền kinh tế, quá bất hợp lý so với tổng sản phẩm nội địa, ảnh hưởng tiêu cực đến chính sách về giá.

Hiện tượng đầu cơ phá hoại toàn bộ chính sách công nghiệp hóa của chúng ta. Bởi vì với giá đất ngất ngưởng như vậy thì làm sao giải phóng mặt bằng để xây dựng khu công nghiệp, làm đường giao thông, làm sao có đất để xây dựng các công trình du lịch, thương mại… làm sao có thể mua nổi đất làm khu công nghiệp; Làm đường, làm trường học, làm bệnh viện? Và đặc biệt, làm sao hàng triệu triệu người không có nhà, không có đất mua được nhà đất?

Giá đất lên theo ngòi bút của nhà quy hoạch

Có nhiều ý kiến cho rằng một trong những nguyên nhân gây rối loạn thị trường BĐS Hà Nội vừa qua là do sự tắc trách của Bộ Xây dựng và TP Hà Nội, đã thiếu những cảnh báo và thông tin minh bạch khi công bố Đồ án Quy hoạch Hà Nội mới. Họ có thực sự đáng trách như vậy không thưa ông?

Hiện nay, thị trường BĐS nó biến đổi theo ngòi bút của nhà quy hoạch. Tôi đã cảnh báo vấn đề này trước Quốc hội rồi. Chúng ta biết giá đất trên thị trường đi theo bản vẽ của nhà quy hoạch. Do vậy cần cẩn trọng trong vấn đề quy hoạch, công bố quy hoạch và công bố tính khả thi của nó.

Thị trường BĐS dường như đang thiếu vắng nhạc trưởng, theo ông, vị trí vai trò chủ chốt điều khiển thị trường BĐS đang ở đâu?

Bộ Xây dựng có một Cục quản lý thị trường BĐS… nhưng tôi cho là phải có sự kết hợp giữa cơ quan quản lý địa phương với cơ quan quản lý trung ương. Chúng ta không nên chạy theo giá thị trường khi định giá đất. Cần sử dụng các công cụ tài chính để điều tiết với từng trường hợp, như trong việc bỏ đất hoang thì xử lí như thế nào? Theo luật đất đai chưa biết xử lí ai cả. Một người có nhiều đất hay không không phải là điều quan trọng mà quan trọng là đất đó để làm gì, nếu để đất hoang thì phải đánh thuế rất nặng. Tôi thấy Hà Nội tuy giá đất rất cao nhưng nhà bỏ hoang thì đầy rẫy. Đó là sự lãng phí, phải đánh thuế vào đó.

Theo ông, hiện Chính phủ cần thực hiện ngay giải pháp gì để điều chỉnh thị trường BĐS?

Để giải quyết vấn đề một cách căn cơ, tôi đề nghị Nhà nước phải sử dụng những công cụ gián tiếp như những chính sách về thuế, về tài chính trong vấn đề bỏ đất hoang, đầu cơ… những vấn đề về tính khả thi của quy hoạch cũng như đảm bảo tính khả thi của quy hoạch. Còn cứ để tình trạng này chúng ta không thể phát triển lành mạnh được.

Minh Anh (thực hiện)

__________________________________________________

Posted in Chuyện đô thị, Chuyện đất nước, Kinh tế | Tagged: , , | Leave a Comment »

ASEAN tỉnh táo để ứng phó với bất trắc Mỹ – Trung

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 29, 2010

Đinh Hoàng Thắng

Hôm nay (28/7) đánh dấu 15 năm Việt Nam gia nhập ASEAN. Đúng vào lúc vai trò trung tâm của Hiệp hội đang nổi lên sau AMM-43, PMC, ARF-17.

Chưa bao giờ phạm vi hợp tác của ASEAN tỏa rộng như thế! Tầm vươn của Tổ chức tiến ra mọi châu lục: từ Bắc Mỹ, Canađa, Úc đến châu Âu, EU, Nga và sang tận Thổ Nhĩ Kỳ. Các cuộc thảo luận tại Hà Nội đều sâu rộng, đạt nhiều kết quả, nhất là trên các vấn đề xây dựng cộng đồng, Biển Đông, ARF và quan hệ đối ngoại.

Đông Nam Á là một xứ sở quá rộng về địa lý, quá giàu về tiềm năng, nhưng lại quá yếu về chính trị. Nhận định một thời của giáo sư Brezinski giờ đây rõ ràng phải được bổ sung sau Hội nghị Ngoại trưởng Hiệp hội các nước Đông Nam Á vừa qua (AMM-43). Hai mươi cuộc hội nghị trong vòng 5 ngày, bao gồm các đề tài bàn thảo rộng lớn và nhiều mối quan tâm đa dạng. Tuần lễ ASEAN tại Hà Nội quả là một trắc nghiệm thành công về ý chí chính trị của lãnh đạo ASEAN trong năm Việt Nam làm chủ tịch và 15 năm tham gia Hiệp hội.

Những bức tường không còn nữa?

Ai bảo “đúng”, người đó ảo tưởng, nhưng nếu tích vào ô “sai” thì câu trả lời cũng không chuẩn. Những bức tường ngăn cách trong và ngoài khối không thể mất đi một sớm một chiều. Có điều từ nay, giai thoại ASEAN là câu lạc bộ của các chính khách nói mà không làm, là nato theo nghĩa “no action talk only” sẽ cuốn theo chiều gió! Các nhà lãnh đạo của 600 triệu con người hiểu được tính cấp bách của việc phải tăng cường tính định chế tập thể để Hiệp hội có thể trở thành một trong những trụ cột chiến lược ở Đông Nam Á.
Tuyên bố chung AMM-43 khẳng định quyết tâm của 10 nước thành viên sẽ đi theo lộ trình liên kết toàn diện giữa các nước trong khối và với các bên đối thoại, hoàn thiện các cơ chế hợp tác, theo hướng tăng cường vai trò trung tâm của ASEAN trong tiến trình Đông Á. Chưa bao giờ triết lý “một vì tất cả, tất cả vì một” được thể hiện một cách năng động như vậy. Một cộng đồng sẽ liên kết tất cả các thành viên và mỗi thành viên sẽ gắn kết, hợp tác với nhau và với các đối tác bên ngoài để tạo sức mạnh cho cộng đồng.
44 đại sứ “ngoài khối” đã và sẽ được bổ nhiệm bên cạnh Hiệp hội nói lên mức độ thành công trong chính sách đối ngoại của ASEAN. Trong khuôn khổ APT (ASEAN+3), Hiệp hội đẩy mạnh quan hệ “đối tác chiến lược” với Trung Quốc, Nhật Bản và sẽ nâng “đối tác toàn diện” với Hàn Quốc thành “đối tác chiến lược”.
Cấp cao ASEAN với Mỹ, Nga, LHQ, kế hoạch hành động với Ấn Độ là những cột mốc được đón đợi để mở rộng hơn nữa mạng kết nối trong tương lai. Mỹ, Nga tham gia Cấp cao Đông Á (EAS) đánh dấu sự cam kết sâu rộng hơn của các đối tác lớn vào quá trình liên kết khu vực.
15 năm tham gia Hiệp hội, Việt Nam đã có những đóng góp hết sức trách nhiệm và hữu ích đối với Tổ chức theo như nhận xét của chính Tổng thư ký ASEAN. Việt Nam thực sự đã cùng với khu vực bước vào kỷ nguyên của đoàn kết, hợp tác và hội nhập. Việt Nam đã tích cực, chủ động cùng các thành viên khác kiến tạo và hiện thực hóa tầm nhìn và hành động của ASEAN. Trong tuần qua, chúng ta đã nhận được rất nhiều lời chúc mừng của bạn bè, đối tác và sự mong đợi của cộng đồng quốc tế vào vai trò lãnh đạo của Việt Nam trong liên kết nội khối cũng như hợp tác với các đối tác bên ngoài.
Làn gió mới lần này hy vọng tiếp tục thổi xuyên suốt cấp cao ASEAN-17. Để thực sự trở thành những cổ đông có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế nhằm ứng phó các thách thức toàn cầu hiện nay, cả truyền thống lẫn phi truyền thống, Việt Nam cùng các thành viên khác không thể không bàn các cách thức hành động, kể cả ngoài “phương thức ASEAN”. Năm lĩnh vực thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “đặt hàng” cho các Ngoại trưởng của Hiệp hội chính là để đẩy nhanh tiến độ hiện thực hóa Hiến chương ASEAN nhằm xây dựng cộng đồng chung.

Biển Đông và ARF

Sân khấu ngoại giao của ARF-17 chưa hạ màn thì Trung Mỹ đã lại khẩu chiến gay gắt. Trực tiếp găng nhau trên hai vấn đề. Đầu tiên là chuyện Biển Đông. Vừa từ Việt Nam trở lại Bắc Kinh, Ngoại trưởng Trung Quốc viết trên mạng rằng, khuyến khích giải pháp đa phương về Biển Đông là cách để Mỹ tấn công Bắc Kinh.
Theo ông Dương Khiết Trì, ASEAN không phải là diễn đàn để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông, hồ sơ này phải giải quyết song phương (?). Sau đó là chuyện tập trận. Mấy tháng nay, hai nước liên tục công bố các kế hoạch tập trận hải quân để nắn gân nhau trên vùng biển Thái Bình Dương.
Trung Quốc lâu nay tuyên bố Tây Tạng và Đài Loan là vùng “quyền lợi quốc gia cốt lõi”, đồng thời cảnh cáo các nước chớ có can thiệp vào các vấn đề nội bộ đó. Từ đầu năm nay, Trung Quốc bắt đầu áp dụng cách tiếp cận này đối với vùng Biển Đông khi tuyên bố vùng biển này thuộc vào “quyền lợi cốt lõi” của Bắc Kinh. Đòi hỏi này không chỉ đe dọa lợi ích về dầu hỏa và ngư nghiệp của Việt Nam, Philippines, Indonesia, Malaysia và Đài Loan, mà còn vi phạm quyền tự do hàng hải của Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc và nhiều nước khác.
Nhưng “siêu” như Mỹ rồi cũng phải quay lại chủ nghĩa đa phương. Trong thời đại quan hệ quốc tế phần nào được dân chủ hóa, các quốc gia, bất kể lớn nhỏ đều phải tùy thuộc lẫn nhau, nhất là khi con tàu Titanic của kinh tế thế giới đang chao đảo. Không một nước nào, dù là “siêu” hay “đại”, có thể một mình múa gậy vườn hoang, tiến hành chính sách pháo hạm, cá lớn nuốt cá bé. Nhân loại đã trưởng thành, khu vực đang vươn ra thế giới, mọi mưu toan và hành động bá quyền chắc chắn sẽ gặp phải sự chống đối quyết liệt.
Các quốc gia thành viên diễn đàn ARF đã chứng tỏ thế lực chính trị của mình bằng cách lên tiếng phản đối mọi hành động đe dọa an ninh của khu vực và ổn định của các nước khác. Các ngoại trưởng ASEAN khẳng định lại tầm quan trọng của Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) với tư cách là văn kiện mang tính cột mốc giữa ASEAN và Trung Quốc, thể hiện cam kết chung nhằm bảo đảm giải quyết hòa bình các tranh chấp trong khu vực.
Các nước ASEAN đang đón đợi việc hoàn tất một Bộ quy tắc ứng xử khu vực tại biển Đông (COC), văn bản mang tính chất ràng buộc về pháp lý nhiều hơn so với DOC ký cách đây 8 năm với Bắc Kinh. Tuy nhiên, phía Trung Quốc vẫn chưa có phản ứng về đề nghị này. Trong tiếp xúc với báo chí bên lề AMM-43, Tổng thư ký Surin Pitsuwan cho biết ASEAN hy vọng vào cuối năm nay sẽ đạt được một số tiến bộ cụ thể về những quy tắc ứng xử mà các nước liên quan đến chủ quyền Biển Đông phải tôn trọng.

Năng động và cân bằng tích cực

Đúng vào tuần lễ ASEAN vừa qua, Asia Society đã tổ chức buổi tiếp đón Thủ tướng Lý Hiển Long tại Mỹ. Viễn Đông trong thế kỷ tới là đề tài của hội thảo. Tương lai Viễn Đông sẽ đóng một vai trò rất quan trọng, tại đấy sự cạnh tranh về kinh tế giữa các quốc gia sẽ có cường độ mạnh hơn sự cạnh tranh về chính trị và quân sự. Hiện nay có “bốn Great P” là Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ và Brazil. P ở đây có thể Pacific hay là Partners. Thế kỷ tới sẽ có 8 P và nếu quốc gia nào lãnh đạo giỏi thì sẽ xuất hiện những “P” mới.
“Một cây làm chẳng nên non”. Từng cá thể đơn lẻ trong Hiệp hội chắc chắn khó có thể trở thành một “P” nào cả. Đấy cũng là nhận thức khởi thủy khi Cấp cao ASEAN-16 ở Hà Nội bày tỏ ý chí chính trị mạnh mẽ trong quyết tâm xây dựng ASEAN thành một cộng đồng tự cường, năng động và bền vững với lộ trình “gắn kết về chính trị, hội nhập về kinh tế và có trách nhiệm về xã hội”. Từ đấy, năng động thứ hai của ASEAN, sự tham gia của những công dân ASEAN vào quá trình xây dựng cộng đồng đã được nhấn mạnh.
Ở Đông Nam Á hiện nay, một chủ soái thế giới đang đụng đầu với một bá chủ địa phương mà sức mạnh ngày càng tăng và lòng tin vào giá trị riêng của mình chưa có dấu hiệu gì giảm sút, từ cả hai phía. Ðụng độ hay không đụng độ giữa hai thế lực này là thử thách lớn nhất của ngoại giao Mỹ và đương nhiên cũng là thử thách lớn nhất của ngoại giao Trung Quốc. Tránh không trở thành quân bài trong ván bài lớn này giữa hai đại cường là câu chuyện của nền ngoại giao ASEAN.
Trước một quan hệ Trung – Mỹ không vững chắc, các nước ASEAN đang hết sức tỉnh táo. Mỹ và Trung Quốc vừa tranh chấp vừa hợp tác với nhau, trong những vấn đề tranh chấp có những tranh chấp cực kỳ quan trọng. Khi không muốn nói đến đụng độ, hai bên đều nhấn mạnh hợp tác. Trung Quốc vì đang nghĩ trước tiên đến chuyện làm giàu để mạnh, Mỹ vì coi hợp tác với Trung Quốc là sách lược. Sách lược đó mang tên Engagement (can dự và dẫn dụ), đi với Trung Quốc, đưa Trung Quốc vào mạng lưới trao đổi ràng buộc đôi bên trong mọi lĩnh vực.
Trước thực tế ngặt nghèo và ít sự lựa chọn như vậy, nhiều nước trong ASEAN chủ trương triển khai chiến lược cân bằng tích cực để ứng phó, đối trị với bất trắc. Cân bằng tích cực, tức là ASEAN sẽ đẩy nhanh tiến trình xây dựng cộng đồng, biến mình thành một trong những sức mạnh của APT, của ARF. Khác với cân bằng tiêu cực, bị động trong trò chơi thăng bằng giữa các nước lớn với nhau. Vì khi đó, chìa khóa ổn định lại nằm trong tay các nước lớn, cụ thể là nằm trong chính mối quan hệ bất trắc Trung – Mỹ.

_________________________________________

Posted in Chuyện chính trị, Việt Nam và thế giới | Tagged: , , | Leave a Comment »

Sử liệu mới về chủ quyền biển đảo của Việt Nam

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 29, 2010

André Menras (Hồ Cương Quyết)

“Khi đọc bài viết của báo công giáo La Croix ngày 15/3/1934 mà người bạn sử gia Alain Ruscio vừa mới gửi đến, thêm một lần nữa, tôi tin rằng quần đảo Hoàng Sa (Paracels) hiển nhiên thuộc về Việt Nam”- André Menras quả quyết.

LTS: André Menras, một người Pháp đã có hộ chiếu và chứng minh thư Việt Nam với cái tên Hồ Cương Quyết. Hơn 40 năm trước, chàng thanh niên Pháp ấy cùng người bạn đã đến Sài Gòn theo chương trình “Thanh niên Pháp đi làm nhiệm vụ hợp tác quốc tế”, đã leo lên đầu tượng lính thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn phất cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, rải truyền đơn kêu gọi hòa bình. André Menras và người bạn bị bắt, giam giữ 3 năm cho đến đầu 1973, ông cùng người bạn mới được thả và trục xuất về Pháp. Ngay sau đó, ông đã viết cuốn “Thoát khỏi ngục tù Sài Gòn, chúng tôi tố cáo”, được dịch ra nhiều ngôn ngữ.

Mới đây, qua người bạn Sử gia, ông tiếp cận được một tư liệu khẳng định quần đảo Hoàng Sa (Paracels) hiển nhiên thuộc về Việt Nam, André Menras đã gửi tới Tuần Việt Nam một bài viết và bản dịch của sử liệu này như một minh chứng về chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Xin giới thiệu cùng độc giả.

Một lần nữa, có một sự trớ trêu của lịch sử là thực dân Pháp, trong vòng hơn một thế kỷ đã lấy mất đi của nhân dân Việt Nam cả tài nguyên, lãnh thổ và lãnh hải. Và, với ý nghĩ là họ sẽ tồn tại vĩnh viễn trên vùng đất xâm chiếm, các cấp hành chánh, giới báo chí, những nhân vật chính trị và quân sự thời Pháp thuộc đã soạn ra nhiều tài liệu, chứng cứ để hôm nay Việt Nam có thể căn cứ trên những sử liệu đó mà xác nhận, bảo vệ, và thậm chí giành lại chủ quyền của mình đối với Hoàng Sa.
Khi đọc bài viết của báo công giáo La Croix ngày 15/3/1934 mà người bạn sử gia Alain Ruscio vừa mới gửi đến, thêm một lần nữa, tôi tin rằng quần đảo Hoàng Sa (Paracels) hiển nhiên thuộc về Việt Nam. Và người ta cũng nhận thấy rõ rằng thực dân Pháp năm xưa đã có cái nhìn sâu sắc và thực tế về tầm quan trọng chiến lược của vùng hải đảo này. Tuy nhiên, họ lại tỏ ra xem nhẹ tính tối quan trọng về mặt kinh tế mà vùng hải đảo này có thể mang lại cho Việt nam trong những thế kỷ tiếp theo.
Tài liệu này còn cho một tia sáng thú vị về cả một quá trình liên tục trong lịch sử về tham vọng và sự quan tâm của Trung Quốc lục địa với đảo Hải Nam. Một lần nữa, tài liệu này chỉ rõ dã tâm của những người lãnh đạo Trung quốc, và khuyến cáo với họ rằng, trên vùng biển của vùng Đông Nam Á, không hề có tương lai cho những lâu đài trên cát và trong những vùng xoáy nguy hiểm mà họ đang cố xây dựng.
Mặc cho những chủ trương với nhiều gam màu, từ quân sự đến giả dạng khảo cổ, giả dạng du lịch, giả dạng bảo vệ môi trường, kể cả giả dạng an ninh, họ vẫn không thể nào hợp pháp hóa được sự xâm chiếm này của họ. Sử liệu này, cũng như tất cả những tài liệu sẽ lần lượt xuất hiện từ những tư liệu lịch sử, chứng minh cả cho những người đồng lõa với họ, những kẻ hoặc muốn bình thường hóa, hoặc muốn che dấu, hoặc chấp nhận hành động ăn cướp này rằng Lịch Sử là điều không thể chối cãi được. Sớm hay muộn rồi Lịch Sử cũng sẽ lần lượt đưa ra từng chứng cứ một để vạch mặt chỉ tên những kẻ cố tình đi ngược lại lịch sử hoặc muốn viết sai lệch lịch sử!.
Để có thể xác định đúng tính lịch sử của tư liệu này, tôi xin nhắc lại một số sự việc sau:
Ngay từ năm 1925, khi Toàn quyền Đông Dương tuyên bố rằng Hoàng Sa và Trường Sa là đất của Pháp thì Nhà nước thực dân Pháp đã khẳng định, kéo dài và củng cố một cách chắc chắn chủ quyền mà họ đã tước đoạt từ Vương triều An Nam đối với lãnh thổ và lãnh hải của xứ này.
Năm 1931 – 1932, Nhà nước Pháp cũng đã lên tiếng phản đối một cách chính thức về việc khai thác guano bỏ thầu cho Trung Quốc trên các quần đảo này. Lúc ấy, Nhà nước Pháp đã nêu ra những quá trình lịch sử và những bằng chứng về chủ quyền của An Nam rồi sau đó của Pháp trên vùng lãnh hải này.
Từ năm 1937 – 1939, Nhà nước Pháp đã cử một đội quân bảo vệ dân sự thực dân để xây dựng trên đảo Pattle một tượng đài với dòng chữ “Cộng hòa Pháp – Vương triều An Nam – quần đảo Hoàng Sa- 1816- đảo Pattle 1938” và dựng lên một ngọn hải đăng, một đài khí tượng và một cơ sở viễn thông…
Và đây là sử liệu này, trong đó còn có một vài lỗi chính tả về một số địa danh. Tôi đã để nguyên để giữ nguyên tính chân thực của sử liệu này.

[Trên Biển Đông

Đã nhiều lần chúng ta bàn cãi về việc nhập các quần đảo Paracels (Hoàng Sa) vào Đông Dương.
Nằm ngay trên con đường nối liền mũi Padaron của Hong Kong, các hòn đảo nhỏ này buộc tất cả các tàu thuyền đi qua lại những vùng này của biển Đông phải đi đến gần sát hoặc về phía Tây – giữa Hoàng Sa và đảo Hải Nam , hoặc về phía Đông, giữa Paracels (Hoàng Sa) và vỉa đá Macclesneid.
Mặt khác, các hòn đảo này lại nằm ở một khoảng cách gần như ngang nhau giữa Hải Nam và Tourane (Đà Nẵng), chúng gần như giữ vai trò chỉ huy cửa ngõ vào Vịnh Tonkin (Vịnh Bắc Bộ), và do vậy, kiểm soát cửa ngõ của một vùng quan trọng về phương diện kinh tế, vì Hải Nam trong tình hình bình thường chỉ là một cửa ngõ không thuận tiện cho việc neo đậu các tàu lớn và có thể là một ngõ cụt, nếu có một sự bất đồng nào đó.
Một đại úy hải quân Pháp tên là Olivier de Saix, thuộc cơ quan Địa lý, gần đây đã trình bày những lý do vì sao cần phải nhập quần đảo Paracels và xem như nó gắn với đất liền. Vấn đề chủ quyền của nước Pháp đối với Paracels từ lâu đã là một vấn đề tranh cãi. Cách đây vài năm, sau những cuộc tìm kiếm trong các sử liệu của vương triều An Nam, bán báo cáo này đã đi đến kết luận như sau: quần đảo Paracels hoang vắng và cằn cỗi không khác gì một mê cung của các hòn đảo san hô, đá ngầm và những dải cát mà những người đi biển rất e ngại, hình như là một vùng res nullius (đất hoang, cả về mặt pháp quyền) cho tới đầu thế kỷ vừa rồi.
Đức Giám mục vùng Isauropotis tên là Jean Louis Taberd, đứng đầu giáo phận Trung Kỳ, Cambodge và Champa, trong một công trình nghiên cứu về địa lý về Trung Kỳ, đã có nhắc tới sự chiếm đóng quần đảo Paracels trong năm 1816 của Hoàng đế Gia Long – người đã trịnh trọng kéo cao lá cờ của Nam Kỳ trên quần đảo này. Một đơn vị gồm 70 người chọn lọc từ dân làng Vin – An (Vĩnh An ) đã ra đóng giữ tại đây.
Ít lâu sau, nhiều phái đoàn chính thức được cử đến thám hiểm quần đảo. Một trong những đoàn ấy đã phát hiện ra một ngôi chùa cổ xưa có khắc chữ An Nam. Để giữ kỷ niệm về chuyến thám hiểm đó, người ta đã chuyển ra đảo vật liệu và những người thợ để xây dựng một ngôi chùa và một tượng đài. Trong quá trình đào móng để xây chùa, người ta phát hiện thêm 2.000 cân nhiều loại vật dụng bằng đồng lá, sắt, thau … những chứng cứ của một cuộc chiếm đóng từ trước đó ở trên đảo .
Hình như cho đến thời điểm này, nước An Nam không có một liên hệ nào với quần đảo Paracels. Đa số các ngư dân, hoặc chủ thuyền dọc bờ biển sống trong một sự thiếu hiểu biết hoàn toàn về các hòn đảo đó, và không có ai tiếp tục đặt chân tới đó.
Tuy nhiên, Thượng thư Bộ Binh Thân Trọng Huế đã khẳng định vào năm 1925: “Những hòn đảo nhỏ đó đã luôn luôn thuộc về nước An Nam và không hề có một ý kiến trái ngược nào về vấn đề này.” Trong các yêu sách đưa ra cho Trung Quốc vào năm 1909, nước Pháp lúc đó đã chiếm đóng An Nam, về phương diện đối ngoại, và căn cứ vào các hiệp ước bảo hộ, đã phải khẳng định chủ quyền của quốc gia bảo hộ đối với các hòn đảo này.
Mặt khác, hai quốc gia lớn, do các đặc trưng về chiến lược là chính, có thể mong muốn chiếm đóng quần đảo này nhất là nước Anh và Nhật Bản cũng chưa bao giờ có ý định này. Quần đảo Paracels ở vị trí tiền tiêu của Đông Dương, nên người ta có thể xây dựng ở đây một căn cứ tàu ngầm, hoặc một căn cứ thủy phi cơ.
Nhưng, cho dù chúng ta không sử dụng trực tiếp các đảo thì việc chiếm giữ chúng sẽ ngăn cản bất kỳ một nước nào khác dòm ngó đến Đông Dương, hoặc có ý đến xây dựng những thứ mà chúng ta không tự mình làm cho đến giờ này. Trong trường hợp có những xung đột, việc chiếm đóng các hòn đảo bởi một nước ngoại bang sẽ là một mối đe dọa lớn cho việc bảo vệ và toàn vẹn lãnh thổ của Liên bang Đông Dương.
Thật vậy, quần đảo Paracels tạo thành một sự nối dài của đảo Hải Nam. Một đối thủ có thể tìm thấy ở đó một căn cứ thủy quân mạnh mẽ, bởi lưu lượng nước và nhờ những khu vực có thể thả neo tuyệt vời, cũng như tình trạng tự nhiên của nó, để không ai có thể đuổi ngược ra. Một đội tàu ngầm lấy quần đảo này làm chổ dựa, không những có thể chốt chặn hoàn toàn cảng Tourane, cảng quan trọng nhất của An Nam, mà còn có thể cô lập cả Bắc Kỳ bằng cách cấm vận đường biển.
Một lý do khác để sát nhập Paracels là việc xây thêm ít nhất là một ngọn hải đăng về phía tây của các đảo, nhằm tránh cho các tàu thuyền phải đi vòng như từ trước tới bây giờ để tránh những luồng nước thường xuyên thay đổi mỗi khi tàu đi ngang đảo vào ban đêm, hoặc khi thời tiết xấu.
Việc xây dựng trên một trong các hòn đảo nhỏ ấy một đài khí tượng có kèm theo một cơ sở viễn thông cũng đã được nghiên cứu. Đông Dương đã có một hệ thống khí tượng rất tốt có thể chuyển thông tin quan sát nhiều lần trong ngày tại Thu Lien, từ nơi đó, các thông tin được phân tích và người ta rút ra những dự báo. Nhưng tất cả các đài khí tượng đó tại Đông Dương, hiện vẫn chỉ ở trong đất liền, hoặc tại vùng ven biển.
Về phía đông của Đông Dương, không có một cơ sở nào khác có liên lạc với trung tâm quan sát của chúng ta ngoài cơ sở Hồng Kông, Pratas hoặc Manille (Philippines) – những cơ sở ở cách rất xa chúng ta. Ngay tại đảo Hải Nam là nơi nhiều người Trung Quốc khả nghi sinh sống cũng không hề có một cơ sở nào. Giữa Manille và bờ biển An Nam, có nghĩa là trong một khoảng cách chừng 800 dặm, cũng không có gì ngoài những thông tin thất thường mà các tàu tự chuyển cho nhau. Đài quan sát trên Paracels, ở cách bờ biển An Nam chừng 300 km,sẽ giúp bổ sung những thiếu sót này.
Những quyền lợi về kinh tế mà quần đảo Hoàng Sa có thể mang lại, nhìn bề ngoài dường như không mấy quan trọng. Một nghiên cứu khoa học về vùng đất này đã được tiến hành một cách đầy đủ. Người ta đã thực hiện nhiều cuộc thăm dò, đã xác định tình trạng thiên nhiên và cấu trúc đáy biển, cũng như đã nghiên cứu một cách chính xác về các tầng địa chất của các hòn đảo nhỏ.
Vài năm trước, người ta đã phát hiện nhiều mỏ phốt phát rất đẹp trên nhiều hòn đảo, đặc biệt là trên đảo Boisée và đảo Roberts, nhưng những người Nhật, trong một chuyến thám hiểm, đã dựng trên hòn đảo này một đường tàu sắt và một cầu tàu bằng sắt dài 300m, cũng như đã tiến hành khai thác một cách có hệ thống vùng này. Nếu như họ đã không khai thác hoàn toàn các mỏ phốt phát, thì họ cũng đã làm nó cạn kiệt đến mức là vùng này không còn có thể khai thác được gì hơn.
Hoàng Sa rất giàu về cá, nhưng san hô tràn trên mặt biển đã ngăn cản tất cả các loại thuyền bè. Những chiếc thuyền nhỏ đánh bắt cá ở vùng này thuộc về các ngư dân hàng năm đến đây theo mùa mưa trên đường từ Hải Nam đến Singapore, và trong những thời gian gió bão không thể đi lại được thì họ lại đi đánh bắt cá ven các hòn đảo xa xôi này.
Hòn đảo lớn Hải Nam, nằm giữa biển Đông và vịnh Tonkin rất ít dân cư. Phía trong của đảo có một vùng đồi núi, nơi có một số ít dân cư gần như độc lập sinh sống, đó là dân tộc LI. Mặc dù Trung Quốc đã thống trị vùng đất này từ nhiều thế kỷ và đã thiết lập tại đây một cơ sở hành chính và thủ phủ của nó, và cả hai đều nằm dưới sự kiểm soát của tỉnh Quảng đông, nhưng ảnh hưởng của nó thực sự chỉ mạnh ở khu vực duyên hải.
Trong vùng Tây-Nam của tỉnh Quảng Đông, tức là vùng giáp ranh với Bắc Kỳ và vùng thuộc địa Pháp Quảng Châu Wan, có một tổ chức được thành lập để khắc phục những thiệt hại bởi nạn đói, và tổ chức này được gọi là Văn phòng Tái Thiết miền Nam. Chính tổ chức này được giao cho thực hiện chương trình gom dân của vùng trung tâm các núi des Cinq Doigts (năm ngón tay). Vùng kiểm soát của tổ chức Tái Thiết này rất rộng lớn và nằm dài theo bờ biển.
Việc thông tin liên lạc rất khó khăn kể cả bằng đường bộ lẫn đường biển. Mọi liên hệ giữa Trung Quốc và đảo phụ thuộc hoàn toàn vào các tàu thủy nước ngoài chạy giữa Hải Phòng và Hongkong. Nhưng những chuyến đi ấy không được thực hiện theo lịch trình nhất định, và trong trường hợp có gió lớn hoặc có bão, những chuyến tàu ấy thường bị chậm có khi đến hơn 10 ngày.
Với ý định khai thác những nguồn tài nguyên thiên nhiên của đảo Hải Nam, đồng thời xác lập lại quyền đi lại dọc bờ biển, chủ tịch Tổ chức Tái Thiết miền Nam đã đưa ra một chương trình bao gồm việc kêu gọi những người Trung Quốc sống ở nước ngoài quyên tiền đủ để đóng hai chiếc tàu trọng tải ít nhất là 20 ngàn tấn, nhằm giúp cho việc liên lạc giữa đảo Hải Nam và Trung Hoa lục địa được dễ dàng hơn.]

_____________________________________________________________

Posted in Chuyện chính trị, Chuyện đất nước, Việt Nam và thế giới | Tagged: , , | Leave a Comment »

Chợ bằng tiến sĩ ở Mỹ

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 29, 2010

HẢI MINH

TT – Chỉ cần khoản tiền không tới 600 USD và 10 ngày chờ giao hàng, bạn có thể sở hữu một tấm bằng tiến sĩ “ngành nghề theo mong muốn” từ các trang rao bán bằng cấp và những trường đại học “ma” ở Mỹ, vốn hằng hà sa số trên mạng và được mô tả là “những nhà máy sản xuất bằng”.
Truy cập một địa chỉ như universaldegrees.com và tham gia trò chuyện trực tuyến vào buổi sáng 27-7, phóng viên Tuổi Trẻ được một người trực tổng đài của trang mạng này xưng danh là Dan Hauss tiếp chuyện. Hauss tự nhận là một đại diện của Đại học Corllins và khẳng định có thể cung cấp mọi thứ bằng cấp với “giá cả phải chăng”.

600 USD là thành tiến sĩ!

Khi chúng tôi ngỏ ý muốn mua một bằng tiến sĩ về kinh tế học, Hauss ra giá luôn là 599 USD, đồng thời sốt sắng chào mời: “Nếu anh trả tiền ngay bây giờ, chúng tôi sẽ giảm giá 10%!”.
Khi chúng tôi bày tỏ về giá bằng tiến sĩ quá rẻ như thế thì không biết chất lượng ra sao, Hauss lập tức bảo đảm như đinh đóng cột: “Chúng tôi cam kết bằng này là thật (!), có thể dùng để xin việc ở mọi nơi dù là tại Đức, Ireland, Mỹ, Anh, Trung Quốc, Nhật Bản hay VN”. Điều kiện duy nhất để nhận tấm bằng tiến sĩ Đại học Corllins, ngoài số tiền gần 600 USD, là có hai năm kinh nghiệm làm việc, và ngay cả điều kiện này cũng chỉ được Hauss kiểm tra… miệng qua trò chuyện trực tuyến!
Sau đó để làm tin, Hauss còn cung cấp một tài khoản đăng nhập trên trang Universal Degree để chúng tôi có thể kiểm tra các phôi bằng mẫu, bao gồm một bằng tiến sĩ, một bằng thạc sĩ, một bảng điểm, một giấy chứng nhận hoàn tất khóa học và thậm chí cả một giấy chứng nhận tham gia hội sinh viên Đại học Corllins. Tất cả việc còn lại chỉ là điền tên, năm sinh và ngày nhận bằng còn để trống. Còn trang web của Đại học Corllins: corllinsuniversity.com dù được xây dựng khá công phu nhưng không hề có địa chỉ liên lạc hay địa chỉ học hiệu, học xá, mà chỉ có vỏn vẹn một số điện thoại liên hệ, giống hệt số điện thoại trên trang bán bằng Universal Degree.

Vì sao dễ mua bằng tiến sĩ Mỹ?

Nếu ở một số nước như Úc, Canada hay New Zealand, các cụm từ “bằng cử nhân”, “bằng tiến sĩ”, “bằng đại học”… chỉ được sử dụng tại những cơ sở đào tạo đã qua kiểm duyệt ngặt nghèo của cơ quan giám định giáo dục quốc gia, thì ở Mỹ cụm từ “bằng đại học” không được pháp luật liên bang bảo hộ. Điều đó khiến quốc gia này trở thành một thiên đường của “các nhà máy sản xuất bằng”. Những cố gắng hạn chế nạn mua bằng tràn lan chỉ được thực hiện riêng lẻ ở từng bang, chứ chưa bao giờ là một nỗ lực ở cấp liên bang.

Hệ quả là “những nhà máy in bằng” mọc lên như nấm, đặc biệt là trong thời đại Internet. Truy cập một trang mạng tương tự Universal Degree như cooldegrees.com chẳng hạn, việc ngã giá còn trắng trợn hơn. Mỗi loại bằng đều có giá tương ứng được niêm yết công khai: asscociate degree (phó giáo sư?): 120 USD, bachelor degree (cử nhân): 130 USD, masters degree (thạc sĩ): 155 USD, doctorate degree (tiến sĩ): 180 USD, professorship degree (giáo sư): 210 USD và fellowship (nghiên cứu sinh): 210 USD. Bên cạnh các mức giá nêu trên là mức giá cũ cao hơn bị gạch bỏ với lời chú thích “mùa khuyến mãi (thời gian có hạn)!”.
Nắm bắt nhu cầu khách hàng, cooldegrees.com còn liệt kê sáu tiện ích khi xài bằng tiến sĩ của họ, bao gồm: được người lạ và cả bạn bè ngưỡng mộ hơn, có ưu thế khi xin việc, khi làm việc có thể đòi mức lương cao hơn, dễ thăng tiến, ít tốn kém và đặc biệt thu hút người khác giới khi cần hẹn hò.
Trang mạng này cũng in cả các phản hồi của khách hàng. “Tôi dùng bằng tiến sĩ của cooldegrees và in học vị của mình lên danh thiếp. Trong hầu hết trường hợp, tôi luôn làm quen được với những phụ nữ xinh đẹp mình thích” – một khách hàng tên M.T. đã mua bằng tiến sĩ phản hồi.
Ở ngay nước Mỹ, tình trạng bằng cấp lẫn lộn cũng đã gây ra những vụ bê bối lớn. Chẳng hạn năm 2004, bà Laura Callahan đã phải từ chức ở Bộ An ninh nội địa Mỹ sau khi bị phát hiện xài bằng tiến sĩ dỏm của đại học Hamilton (Hamilton University, một trường nhái của trường thứ thiệt danh tiếng Hamilton College tại Clinton, New York). Nhờ tấm bằng mua đó, bà Callahan đã leo lên tới chức vụ trưởng một vụ ở Bộ An ninh nội địa, sau đó được chuyển sang làm quản lý ở Bộ Lao động dưới thời tổng thống Bill Clinton.
Vụ việc chấn động tới mức Quốc hội Mỹ phải thành lập một ủy ban điều tra độc lập. Cuộc điều tra kéo dài suốt 11 tháng, dẫn tới việc phát hiện thêm 463 công chức liên bang sử dụng bằng mua, bao gồm nhiều quan chức cộm cán như Charles Abell, phó vụ trưởng vụ nhân sự và sẵn sàng tác chiến thuộc Bộ Quốc phòng hay Daniel P. Matthews, giám đốc thông tin của Bộ Giao thông.
Tuy nhiên, trong khi việc mua bán bằng cấp ở Mỹ diễn ra tưởng chừng như vô tội vạ thì cũng có những giới hạn. Khi chúng tôi hỏi Hauss liệu có thể mua một bằng từ trường trong nhóm Ivy League, nhóm tám trường đại học hàng đầu nước Mỹ hay không thì anh này từ chối. Ngoài ra, luật pháp Mỹ cũng cấm ngặt việc sử dụng các bằng cấp giả liên quan đến y tế hay dược.

[* Từ nghị sĩ đến doanh nhân
Theo ABC News, tháng 6-2010 Tòa án tối cao Pakistan đã ra lệnh kiểm tra lại bằng cấp của toàn bộ 1.170 nghị sĩ và thành viên hội đồng dân biểu địa phương ở nước này, sau khi báo chí phát hiện ít nhất 46 vị đã xài bằng tốt nghiệp đại học giả.
Kết quả của một cuộc điều tra độc lập cho thấy một số nghị sĩ, thậm chí còn chưa học hết cấp III, đã mua bằng từ những trường đại học “ma”. Việc xài bằng giả được coi là bình thường đến mức tỉnh trưởng tỉnh Balochistan, ông Nawab Muhammad Aslam Raisani, đã thản nhiên tuyên bố: “Bằng nào cũng là bằng, thật giả có khác nhau là bao”. Hội đồng dân biểu Punjab thậm chí còn ra một nghị quyết lên án báo chí vì đã phanh phui câu chuyện. Các nhà báo Pakistan đã tuần hành phản đối khiến chính quyền Punjab phải xin lỗi. Ông Nawab Muhammad Aslam Raisani cũng phải đấu dịu và nói báo chí là hiểu lầm “tính hài hước“ của ông!

* Đầu tháng 7, Đường Tuấn, một doanh nhân tiếng tăm từng giữ cương vị giám đốc điều hành Microsoft tại Trung Quốc giai đoạn 2002-2004, bị phát hiện sử dụng bằng tiến sĩ giả của Trường Western Pacific University (Đại học Tây Thái Bình Dương, có lẽ là một phân hiệu của Đại học Nam Thái Bình Dương!). Trường này từng nổi tiếng bán bằng giả cho cả các quan chức Mỹ, nhưng với giá cao hơn nhiều so với “hàng chợ”: từ 2.295-2.595 USD cho bằng cấp từ cử nhân tới tiến sĩ, theo mạng tin Asia One.]

_____________________________________________

Posted in Chuyện giáo dục, Chuyện pháp luật, Giáo dục các nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Thiếu nữ 14 cầm đầu nhóm hiếp dâm trẻ em!

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 27, 2010

Hồng Anh

– Sáng 26/7, Đại tá Bùi Văn Đại – trưởng Công an quận Đống Đa, Hà Nội cho biết vừa bắt ổ nhóm gồm 8 đối tượng gây ra 4 vụ hiếp dâm trẻ em, cướp tài sản và cưỡng đoạt tài sản. Đối tượng cầm đầu, chủ mưu trong ổ nhóm này là nữ, mới 14 tuổi nhưng đã khét tiếng trong giới dân chơi tuổi teen với biệt danh My sói. Các đối tượng còn lại hầu hết cũng đều đang trong lứa tuổi vị thành niên.

Từ vụ gây rối

Theo đó, khoảng 22h30 ngày 22/7, công an quận Đống Đa nhận được tin báo tại số nhà 140 phố Nguyễn Khuyến có vụ gây rối trật tự. Quá trình điều tra, làm rõ, cháu Nguyễn Thị Thảo, 15 tuổi, trú tại Yên Phụ, Tây Hồ, HN khai: ngày 19/7, cháu bị một số đối tượng bắt đưa vào nhà nghỉ để hiếp dâm tập thể. Sau đó, các đối tượng đã lấy của cháu một điện thoại di động và một xe máy Attila màu vàng.

Đến ngày 21/7 Thảo bỏ trốn được ra ngoài rồi cùng bạn bè đi tìm, phát hiện hai trong số các đối tượng hiếp dâm cháu đang có mặt tại 140 phố Nguyễn Khuyến nên đã gọi điện báo cho công an phường Văn Miếu đến đưa về trụ sở.

3 đối tượng bị bắt giữ gồm: Nguyễn Đức Hoàng, 18 tuổi, trú tại ngõ 209 phố Hoa Lâm, tổ 3 phường Việt Hưng, Long Biên, HN; Đào Thu Hương (tức My sói) 14 tuổi, trú tại phố Trương Định, phường Tân Mai, Hoàng Mai, HN; Hoàng Trọng Đạt 18 tuổi, trú tại Nguyễn Thái Học, phường Điện Biên, Ba Đình, HN.

Sau đó, công an quận Đống Đa bắt giữ tiếp: Trịnh Thăng Long 18 tuổi, trú tại phố Nguyễn Phúc Lai, phường Ô chợ dừa, Đống Đa, HN; Trần Hoàng Nam (tức Kiên) 18 tuổi, trú tại phường Trung Liệt, Đống Đa, HN; Âu Thế Đoàn 18 tuổi, trú tại phố Hoa Lâm, tổ 3 phường Việt Hưng, Long Biên, HN; Nguyễn Xuân Thắng 17 tuổi, cụm 12 xã Vĩnh Quỳnh, Thanh Trì, HN; Lê Quang Vinh (tức Phong) 19 tuổi, trú tại tập thể CT4, xóm 1 Quỳnh Đô, Vĩnh Quỳnh, Thanh Trì, HN.

Bắt “quan hệ” để quay clip

Các đối tượng khai nhận: do có mâu thuẫn từ trước với Thảo, khoảng 19h ngày 18/7, trong lúc đang ngồi ở quán net số 108 Nguyên Hồng, My sói đã gợi ý với Long tìm cách bắt Thảo về để đưa đi làm gái mại dâm.

My lấy điện thoại nhắn tin vào số điện thoại của Thảo với nội dung: “em ơi cho anh làm quen”. Sau vài lời “đò đưa”, hai bên hẹn nhau tối hôm sau gặp đi ăn uống.

Đúng hẹn, Hoàng điện thoại đến cho Thảo, biết Thảo đang ở Tây Kết, Bạch Đằng liền hẹn 20 phút nữa sẽ có mặt để đón Thảo đi chơi. Cả bọn Long, Hoàng, Thắng và My đi 2 xe Dream không biển số đến chỗ hẹn. Gần đến nơi, một mình Hoàng đi xe ra đón Thảo. Cách chỗ cũ khoảng 10m, Hoàng dừng xe, bất ngờ Thắng từ phía sau đến ngồi lên xe máy, kẹp Thảo ở giữa. My giật điện thoại của Thảo với mục đích để Thảo không thể liên lạc được với ai. Mặc cho Thảo la hét, kêu cứu suốt dọc đường đi, Hoàng và Thắng vẫn áp giải được Thảo về quán net ở 108 Nguyên Hồng.

My sói đánh Thảo rồi cùng cả bọn thuê taxi đưa Thảo về nhà nghỉ Đông Tây ở B8, TT1 Bắc Linh Đàm. Tại đây, các đối tượng tiếp tục đánh Thảo để uy hiếp tinh thần. Long bắt Thảo cởi hết quần áo sau đó, dùng điện thoại quay video clip. Các đối tượng Đạt, Long, Hoàng, Phong, Đoàn lần lượt quan hệ tình dục với Thảo. Vì Thảo chống cự quyết liệt nên chúng thay nhau giữ chân, tay của Thảo để cho đối tượng khác thực hiện giao cấu.

Biết Thảo có chiếc xe máy Attila màu vàng, Long và My sói đã bàn nhau lấy xe của Thảo mang bán để có tiền tiêu. Long đe doạ nếu Thảo không làm theo ý của mình thì sẽ tung đoạn clip Thảo bị hiếp dâm lên mạng. Thảo sợ hãi không dám chống đối bọn chúng.

Khoảng 13h ngày 19/7, chúng rời nhà nghỉ Đông Tây bắt taxi lên quán net ở 108 Nguyên Hồng. Biết xe của Thảo gửi tại bể bơi công viên Tuổi trẻ, Long, Hương đã đưa Thảo đến đây lấy xe ra. Chiều hôm sau, chúng mang xe đi đặt với số tiền 10 triệu đồng. Chiếc điện thoại của Thảo bọn chúng cũng mang bán lấy 250 ngàn đồng. Tối ngày 21/7, sau khi chiếm đoạt thân thể và tài sản của Thảo, các đối tượng thả cho cô về nhà.

Xổng “gà” này bắt “gà” khác

Trước khi lừa bắt Thảo, cũng với thủ đoạn chat, làm quen qua tin nhắn, 8 đối tượng này đã lừa bắt hai nạn nhân khác cũng đang ở trong độ tuổi vị thành niên.

My sói lên mạng với nick: bodoi(202) và làm quen với Thuỷ, lợi dụng Thuỷ đang có tâm sự buồn vì chia tay người yêu, My hẹn Thuỷ đến phố Nguyên Hồng sẽ đưa đi ăn, chơi cho đỡ buồn.

Khoảng 10 phút sau, Thuỷ đi taxi từ Pháo đài Láng đến Nguyên Hồng, My “phái” Long ra đón Thuỷ, còn cả bọn nấp trong bóng tối. Long đưa Thuỷ vào nhà nghỉ Toàn Cầu, ở Kim Đồng với ý định để Thuỷ làm gái tiếp khách. Long sẽ đảm nhận việc tìm khách đưa đến cho Thủy. Nhưng âm mưu chưa kịp thực hiện thì sáng hôm sau, Thuỷ đã bỏ trốn.

Bực mình vì hỏng việc, ngay tối hôm đó, My sói lại ra quán net ở 708 Trương Định để tiếp tục lên mạng tìm “gà”. Lần này, My lại làm quen với Hà 18 tuổi, ở Yên Hoà, Trung Kính.

Sau khi thấy “con mồi” đã cắn câu, Long lại bắt taxi xuống Trung Kính để đón Hà. Gặp Long, Hà tỏ ra sợ hãi, không muốn đi cùng. Thấy vậy, Long túm tóc lôi tuột Hà vào trong taxi đưa thẳng vào nhà nghỉ An Khánh ở Giáp Bát. Long gọi Thắng và Phong vào phòng Hà để quan hệ tình dục. Sáng hôm sau, cả bọn phát hiện Hà đã bỏ trốn.

Nạn nhân cuối cùng của ổ nhóm tội phạm tuổi teen này là cháu Minh 15 tuổi. My sói làm quen với Minh qua mạng rồi rủ rê “đang có 10 triệu đồng, cùng đi ăn chơi, mua quần áo”. Minh đồng ý, hẹn gặp ở rạp chiếu phim Bạch Mai. Nhưng khi đến nơi, Minh lại đòi về. My sói lao vào cướp điện thoại của Minh và hô “làm luật”. Ngay lập tức, Long nhảy lên “xông phi” vào mặt Minh.

Hoảng loạn, Minh chạy vào trong quán nước, vớ chiếc cốc thuỷ tinh ném về phía Long. Đạt túm được tóc của Minh kéo xuống để cho cả bọn xông vào đánh Minh tới tấp. Lúc này công an phường Thành Công có mặt đã bắt được Long đưa về trụ sở.

____________________________________________________

Posted in chuyện khó tin, Chuyện pháp luật, Chuyện đất nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Nhập khẩu hàng chục nghìn rùa độc

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 27, 2010

Đông Nhi

Công ty cổ phần nhập khẩu thủy sản Cần Thơ nhập 40 tấn rùa tai đỏ về nuôi mục đích lấy thịt. Xác định đây là loài rùa độc, có hại cho môi trường, Cục khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản yêu cầu tái xuất hoặc trả lại lô hàng.

Tổ chức Bảo tồn thiên nhiên quốc tế (IUCN) đưa rùa tai đỏ vào danh sách 206 loài xâm hại toàn cầu và 100 loài xâm hại nguy hiểm nhất thế giới. Hiện trong ba hồ nuôi tại ấp Mái Dầm thuộc xã Phú Thành, huyện Trà Ôn, Vĩnh Long do Trung tâm giống và kỹ thuật thủy sản Cần Thơ quản lý, có hàng nghìn con rùa tai đỏ sinh sống.

Dù là mùa mưa nhưng thời tiết vẫn oi nồng nên bầy rùa nổi lóp ngóp trên bờ hồ trốn nóng. Một vài con bò lên các gò đất kiếm bóng mát nằm. Nghe tiếng chân người chúng chậm chạp bò xuống nước trốn, có con thụt đầu rụt chân vào mai nằm im như chết. Một nhân viên của Trung tâm nói, trong hồ trước đây trồng rất nhiều rau nhưng bị lũ rùa ăn sạch. Tháng 4, 24.000 con rùa được thả vào hồ nuôi, song do nắng nóng quá nên chết la liệt, đào hố chôn không kịp. Hiện số rùa chết thống kê đã trên 5.200 con.

Đại diện Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Vĩnh Long cho biết, số rùa trên Công ty cổ phần nhập khẩu thủy sản Cần Thơ xin phép nuôi, đã được Cục Nuôi trồng thủy sản cấp phép cho nhập làm thực phẩm. Sau đó rùa chết nhiều quá gây hôi thối. Bị cư dân phản ánh, cảnh sát môi trường tỉnh Vĩnh Long đến kiểm tra mới biết đấy là loài rùa có hại nên tiêu hủy hết con chết.
Đại diện Cục Nuôi trồng thủy sản phân trần, khi cấp phép không biết đơn vị nhập khẩu đưa về loài rùa nào, có độc hay không.

Ông Liêu Cẩm Hiền, Phó giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Vĩnh Long cho biết thời gian nuôi rùa cách ly đã hết. Hiện nhiều người lo ngại những con rùa tai đỏ đẻ ra rùa con, thoát ra ngoài hồ sẽ phá hoại hoa màu trong thời gian tới. Do đó hàng ngày công ty nhập khẩu rùa phải tổ chức những đội đi kiểm tra, phát hiện các ổ rùa ở ngoài hồ để hủy diệt.

Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Vĩnh Long, Chi cục Thủy sản và Chi cục Thú y tỉnh Vĩnh Long, đã có nhiều cuộc làm việc với Công ty cổ phần nhập khẩu thủy sản Cần Thơ. Các cơ quan chức năng yêu cầu công ty sớm giải quyết số rùa trên, xuất khẩu qua nước thứ ba hoặc là trả về nơi đã nhập là Mỹ.

Hạn chậm nhất là trong quý III phải đưa hết đàn rùa ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Còn trước mắt đơn vị nhập khẩu phải kiểm soát chặt chẽ, không cho rùa thoát ra ngoài sông rạch, rùa đẻ trứng phải thu gom hủy hết.

Hiện Công ty cổ phần nhập khẩu thủy sản Cần Thơ chưa lên tiếng công khai về vụ nhập khẩu rùa độc này.

_______________________________________________________

Posted in Chuyện môi trường, Chuyện Sinh học, Chuyện đất nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

Nhà văn băn khoăn chuyện ‘bầu bán’ trước đại hội

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 27, 2010

Lưu Hà

Ngày 6/8, đại hội của những người cầm bút mới khai mạc, nhưng ngay từ buổi họp báo sáng 27/7, chuyện bầu cử Ban chấp hành mới đã trở thành đề tài nóng. Bởi, như nhà văn Văn Chinh nhận định, đó là nơi “Ai cũng nói không muốn vào nhưng ai cũng muốn vào”.

Trong khi với các hội nghề nghiệp khác, đại hội thường chỉ diễn ra trong hai ngày, thì với Hội Nhà văn, Ban tổ chức dành ra 3 ngày (từ 4 đến 6/8), chưa kể một ngày dự bị vào 7/8. Nhà thơ Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội nhận định, đó là lượng thời gian cần thiết, bởi Đại hội sẽ tiếp đón hơn 1.000 đại biểu, 60 tham luận và đặt ra nhiều vấn đề cần thảo luận.
Tại buổi họp báo, Ban tổ chức đã công bố Dự thảo báo cáo kiểm điểm nhiệm kỳ 2005 – 2010 và Phương hướng nhiệm kỳ tới, đồng thời giải đáp những thắc mắc trước thềm đại hội. Trong đó, được quan tâm nhiều nhất là quy trình bầu cử để chọn ra Ban chấp hành mới.
Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến nhận định, từ các đại hội trước cho thấy, phần lớn thành viên Đoàn Chủ tịch là những người trúng cử vào Ban chấp hành mới. Vì vậy, ông tỏ ra băn khoăn về chính quá trình bầu Đoàn Chủ tịch, liệu việc lựa chọn các thành viên này có được thực hiện một cách minh bạch, chặt chẽ? Nhà văn, nhà báo Văn Chinh cũng cho rằng, để thực hiện nguyên tắc dân chủ trong quá trình diễn ra đại hội, việc giới thiệu nhân sự cần được thực hiện một cách công khai, giúp đại biểu tìm hiểu rõ thêm về các ứng viên mình sẽ bỏ phiếu. Bởi với số lượng hội viên đông đảo, trải khắp ba miền, các nhà văn không thể biết hết nhau.
Trước những ý kiến này, nhà thơ Hữu Thỉnh cho biết: “Đoàn Chủ tịch không phải là hình ảnh của Ban chấp hành tương lai, mà đó là những người có năng lực điều hành, có am hiểu về hoạt động của Hội 5 năm qua”. Ông khẳng định, năm nay, Ban tổ chức sẽ đổi mới công tác bầu cử bằng việc chuẩn bị hồ sơ, thông tin đi kèm của hơn 300 người được giới thiệu vào Ban chấp hành mới.
Con số hơn 300 đề cử từ các đại hội địa phương để bầu Ban chấp hành khóa 8 cũng là câu chuyện khiến các nhà văn bàn ra tán vào. Trong khi Hội nhà văn có tổng cộng 921 hội viên thì việc có đến hơn 30% hội viên được đề cử được coi là quá lớn. Trên blog Quê choa, nhà văn Nguyễn Quang Lập bình luận, với số lượng đó, “nếu không ai chịu rút thì chúng ta sẽ có một ban chấp hành đủ để lãnh đạo văn chương thế giới”. Nhà văn Đặng Huy Giang cũng phát biểu: “Có hơn 300 đề cử mà chỉ bầu ra khoảng 15 người thì không bầu được đâu, loãng phiếu lắm”.
Tuy có lượng đề cử lớn, nhưng số thành viên được bầu vào Ban chấp hành Hội những nhiệm kỳ gần đây lại rất ít ỏi. So với khóa I (32 người), khóa II (33 người), khóa III (44 người)… thì những khóa sau, con số lãnh đạo hội khá khiêm tốn: khóa V (5 người), khóa VI (9 người), khóa VII (6 người).
Một số hội viên tỏ ra thông cảm với những khó khăn Ban chấp hành khóa 7, bởi họ chỉ có 6 thành viên, trong đó, chỉ có một vài người thực sự làm việc vì Hội. Tại buổi họp báo, nhà văn Huy Giang chia sẻ về tâm tính “khó chiều” của các nhà văn. Anh nói: “Trong đại hội trước, lúc bầu bán, các đại biểu đã thống nhất với nhau là dừng lại ở 6 người thôi. Nhưng xong đại hội, lại có những ý kiến ì xèo là bầu quá ít. Nhà văn ta là thế”. Nhà văn Y Ban cũng bày tỏ, Hội cần có quy chế đối với những ủy viên Ban chấp hành làm việc thiếu hiệu quả, để không phụ lại sự tín nhiệm của các hội viên.
Bên cạnh chuyện bầu cử, buổi họp báo tiền đại hội cũng đặt ra một số vấn đề khác như: trách nhiệm của Hội trong việc bảo vệ quyền lợi hội viên, cơ chế phát huy sức sáng tạo của các cây bút trẻ, quy chế giải thưởng Hội Nhà văn…
Trong dự thảo mang tên “Vì sự cường thịnh của đất nước, vì phẩm giá con người”, Ban tổ chức đã đề ra nhiều phương hướng cho nhiệm kỳ mới trong đó có yêu cầu đổi mới Hội một cách mạnh mẽ theo phương châm: tất cả vì hội viên, tất cả cho hội viên”.

___________________________________________________

Posted in Văn học | Tagged: , , | Leave a Comment »

Indonesia phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 27, 2010

Hiền Anh

– Phái đoàn thường trực Indonesia tại LHQ kết luận đường lưỡi bò của Trung Quốc hoàn toàn không có căn cứ pháp lý quốc tế.

Ngày 8/7/2010, Phái đoàn thường trực của Indonessia tại Liên hợp quốc đã có công hàm phản đối công hàm ngày 7/5/2009 của Phái đoàn thường trực Trung Quốc tại Liên hợp quốc về cái gọi là bản đồ yêu sách hình chữ U (hay đường đứt khúc 9 đoạn) trong Biển Đông “đối với chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc trên các đảo trong Biển Nam Trung Hoa và các vùng nước kế cận, cũng như các quyền chủ quyền và tài phán đối với các vùng nước, vùng đáy biển và lòng đất dưới đáy biển của chúng”.

Công hàm phản đối của Indonesia có một ý nghĩa lớn vì Indonesia không phải là một nước tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Ngược lại, quốc gia quần đảo lớn nhất thế giới này là bên trung gian, đã có nhiều đóng góp cho việc giữ gìn hòa bình và ổn định trên Biển Đông.
Ngay sau sự cố sử dụng vũ lực năm 1988 của Trung Quốc, Indonesia đã có sáng kiến, đồng chủ trì với Canada trong việc tổ chức Hội thảo kiềm chế các xung đột tiềm tàng ở Biển Đông 1991 – 2000 nhằm tạo một diễn đàn không chính thức cho các bên tìm kiếm một giải pháp công bằng và hợp lý cho ổn định trên Biển Đông.
Sáng kiến thiết lập một văn bản quy định về cách ứng xử của các bên trong Biển Đông đã ra đời trong khuôn khổ Hội thảo này và đã được các quốc gia liên quan đưa đến hiện thực dưới dạng Tuyên bố ASEAN – Trung Quốc về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông 2002.
Với tư cách thành viên sáng lập ASEAN và là Chủ tịch ASEAN trong năm 2011, Indonesia thể hiện trách nhiệm và bản lĩnh của một nước lớn vì hòa bình và ổn định trong khu vực. Sự kiện này càng có ý nghĩa khi nó diễn ra trước thềm Diễn đàn an ninh khu vực ARF ngày 23/7 tại Hà Nội, trong bối cảnh Trung Quốc đang ngày càng mở rộng ảnh hưởng trong khu vực và sự ưu tiên quan tâm hơn đến khu vực châu Á trong chính sách của Mỹ.
Indonesia đã theo dõi tranh luận của các bên về đường chữ U và thể hiện quan điểm của mình là Trung Quốc đã “không có sự giải thích rõ ràng về cơ sở pháp lý, phương pháp vẽ cũng như quy chế của con đường đứt khúc đó”. Hơn nữa, các nhà ngoại giao Indonesia còn đưa ra bằng chứng về quan điểm chính thống của các đại diện Trung Quốc phát biểu tại các diễn đàn về Công ước Luật biển năm 1982 về quy chế của các đảo đá không người ở hoặc không có đời sống kinh tế riêng.
Tại khóa họp lần thứ 15 của Cơ quan quyền lực đáy đại dương tại Kingston, Jamaica tháng 6/2009, Đại sứ Chen Jinghua, Trưởng đoàn đại biểu Trung Quốc đã tuyên bố: “Yêu sách vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa từ các đảo đá… là ảnh hưởng đến các nguyên tắc của Công ước Luật biển và đến quyền lợi chung của cộng đồng quốc tế”.
Trưởng đoàn Trung Quốc còn viện dẫn lời của Đại sứ Avid Pardo (người đã đưa ra khái niệm vùng đáy biển di sản chung của loài người trong Công ước Luật biển) để lời tuyên bố của mình thêm sức mạnh: “…nếu quyền tài phán 200 hải lý được dựa trên quyền sở hữu các đảo không người ở, xa xôi hoặc rất nhỏ thì hiệu quả của việc quản lý quốc tế các vùng đại dương bên ngoài quyền tài phán quốc gia sẽ bị tổn hại nặng nề”.
Tuyên bố của Phái đoàn Trung Quốc tại Hội nghị các nước thành viên Liên hợp quốc lần thứ 19 từ ngày 22 – 26/6/2009 tại New York cũng khẳng định “theo điều 121 của Công ước Luật biển, các đảo đá không thích hợp cho con người ở hoặc không có một đời sống kinh tế riêng không có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa riêng”.
Những lời tuyên bố của các đại diện toàn quyền của Trung Quốc tại các diễn đàn quốc tế chỉ có thể được hiểu là chúng cũng được áp dụng phù hợp với tình hình Biển Đông và các đảo đá nhỏ không người ở hoặc không có đời sống kinh tế riêng trong Biển Đông cũng không có quyền được có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa.
Việc cho phép sử dụng các đảo đá không người ở, ở xa lục địa và nằm giữa biển như điểm cơ sở để đòi hỏi các vùng biển là tổn hại các nguyên tắc cơ bản của Công ước Luật biển cũng như xâm phạm đến các quyền lợi chính đáng của cộng đồng quốc tế.
Phái đoàn thường trực của Indonesia tại Liên hợp quốc kết luận bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn trong Công hàm ngày 7/5/2009 của Phái đoàn thường trực của Trung Quốc tại Liên hợp quốc hoàn toàn không có căn cứ pháp lý quốc tế và đi ngược lại với các quy định của Công ước Luật biển 1982.
Rõ ràng chìa khóa để giải quyết sự bất ổn trong Biển Đông là đường lưỡi bò không có giá trị pháp lý đó không được tồn tại. Đây không chỉ là sự quan tâm của các nước có tranh chấp trong Biển Đông mà của cả các nước trong và ngoài khu vực. Các nước ASEAN đang ngày càng thể hiện rõ bản lĩnh và trách nhiệm của mình đối với Biển Đông, môi trường hòa bình và hợp tác vì sự phồn vinh của các quốc gia.

______________________________________________

Posted in Chuyện đất nước, Việt Nam và thế giới | Tagged: , , | Leave a Comment »

Câu chuyện Vinashin là lỗi của cả hệ thống

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Bảy 27, 2010

Việt Lâm – Khánh Linh

Phải thấy rằng câu chuyện Vinashin là do sơ xuất của cả hệ thống chính trị. Bởi vậy, để sửa chữa những khuyết tật của mô hình tập đoàn thời gian qua thì cả hệ thống phải thống nhất ý chí và hành động – Chuyên gia Nguyễn Trần Bạt, TGĐ Invest Consult nhận định.

– Những vấn đề của Tập đoàn Kinh tế Vinashin đang làm tốn không ít giấy mực của báo chí. Là người đã từng cảnh báo từ cách đây khá lâu về những nguy cơ trong mô hình tập đoàn kinh tế nhà nước của Việt Nam, theo ông, sự việc vừa qua bắt nguồn từ đâu?

Tất nhiên không có sai lầm nào không có dấu hiệu cá nhân, nhưng một sai lầm ở quy mô Vinashin thì dứt khoát không chỉ có nguồn gốc cá nhân. Bởi vì một cá nhân dù tài đến mấy, dù “độc ác” đến mấy cũng không có khả năng phá hoại đến 80.000 tỷ trong vòng vài ba năm. Cho nên đây không phải chỉ là sản phẩm của cá nhân.

Thử đặt vấn đề, nếu chúng ta có một hệ thống kiểm soát thật tốt thì cũng có thể thua lỗ, tai họa cũng có thể đến, nhưng đến trong một vài nghìn tỷ đầu tiên. Còn để kéo dài tới tỷ thứ 80.000 thì có nghĩa là hệ thống có vấn đề. Phải nói rằng đất nước của chúng ta không có nhiều 80.000 tỷ mà chỉ có độ vài ba chục lần 80.000 tỷ thôi, do đó hệ thống an ninh kinh tế – tài chính phải phát hiện được, phải báo động ngay (an ninh ở đây không phải là công an, mà là trật tự kiểm soát xã hội nói chung về chuyện này).

Chúng ta không có trong hệ thống nhà nước của mình một cơ chế báo động đủ nhạy cảm để có thể ngăn chặn tai họa ở một giai đoạn đầu tiên. Cho nên, dứt khoát phải khẳng định rằng không có lỗi cá nhân tuyệt đối trong sai lầm này, mà đây là một lỗi có chất lượng hệ thống, và lỗi hệ thống ấy chính là thiếu hệ thống báo động về các tai họa tài chính. Hiện tượng Vinashin bộc lộ cho Đảng, Chính phủ, Quốc hội của chúng ta hiểu rằng, nếu có những tên kẻ trộm thông minh hơn thì nó có thể khoắng hết tài sản quốc gia, bởi vì chúng ta không có hệ thống báo động như vậy.

Nhưng những vấn đề, nguy cơ của Vinashin đã được nhìn ra từ cách đây 2 năm và cũng có rất nhiều tiếng nói cảnh báo từ thời điểm ấy rồi cơ mà?

Đó là bệnh thành tích. Chúng ta tưởng rằng nếu tăng trưởng kinh tế đến 7-8% thì vinh hạnh của nhà nước là lớn. Chúng ta buộc phải cấu tạo ra một số thành tích, mà thành tích sẽ không được cấu tạo nếu không có cơ cấu để tạo ra nó. Các tập đoàn là một trong những cơ cấu để cấu tạo ra thành tích. Cho nên tôi mới nói phải khắc phục căn bệnh thành tích là vì như thế.

Bệnh sốt ruột tạo ra những cơ cấu không có nội dung

Sự đổ vỡ của Vinashin là do sơ xuất của cả hệ thống chính trị.
Vậy câu chuyện Vinashin để lại cho chúng ta những bài học gì?

Bài học là chúng ta không thể duy ý chí được. Việc hình thành tập đoàn Vinashin hay nhiều tập đoàn khác đều có chung một vấn đề, đó là chúng ta cưỡng bức quy mô phát triển của các tập đoàn.

Chúng ta sốt ruột, chúng ta muốn ngay một đêm trở thành những con khủng long, những con hổ, trở thành một nền kinh tế có kích thước. Bệnh sốt ruột như vậy tạo ra một hiện tượng hình thành những cơ cấu không có nội dung.

Phải nói rằng những tập đoàn kinh tế với những cơ cấu không có nội dung kinh tế chính là tai họa cơ bản. Tai họa này không chỉ diễn ra với Vinashin đâu, nếu không khắc phục và không ngăn chặn ngay từ bây giờ thì nó sẽ diễn ra với tất cả các tập đoàn kinh tế còn lại. Đấy là một lỗi có thật, một căn bệnh thực thể, nó không phải là căn bệnh tưởng tượng chính trị hoặc kinh tế đối với các loại đối tượng như thế này.

Ý ông muốn nói bài học rất lớn từ câu chuyện Vinashin là bệnh duy ý chí trong tư duy, và sự nóng vội muốn kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo, muốn đất nước ta có những tập đoàn kinh tế lớn để làm đầu tàu?

Không, ở chỗ này chúng ta phải nói cho công bằng. Không phải tất cả các nhà lãnh đạo của chúng ta đều muốn kinh tế nhà nước là chủ đạo. Có những động cơ hơi khác nhau trong câu chuyện này. Có những người muốn khẳng định kinh tế nhà nước là chủ đạo, nhưng cũng có những người muốn nền kinh tế của chúng ta trở nên chóng có kích thước, cũng có những người muốn chúng ta phải có những đại diện kinh tế để đối thoại. Bởi vì nói cho cùng một ông Thủ tướng hay một ông Chủ tịch nước không thể đối thoại về những vấn đề kinh tế cụ thể được, mà phải có các đại diện của nền kinh tế. Các tập đoàn được xem như là người đại diện của một nền kinh tế.

Sự sốt ruột ấy thể hiện những mục tiêu rất khác nhau, những khía cạnh khác nhau và những động cơ khác nhau. Ở đây tôi không nói đến động cơ tiêu cực, tôi giả định rằng tất cả mọi động cơ cá nhân hoặc tiêu cực không có trong câu chuyện này, để chúng ta nói rõ xem sự phá sản của khái niệm này có là tất yếu không. Bỏ chuyện tham nhũng đi, giả định rằng mọi chuyện đều trong sáng thì nó vẫn đổ vỡ như thế.

Tức là sai lầm căn bản nhất là nó bắt nguồn từ việc nóng vội và duy ý chí?

Đó là căn bệnh di truyền của tất cả các nền kinh tế chuyển đổi từ nền kinh tế tập trung và bao cấp. Tất cả các nước có nền kinh tế chuyển đổi đều như thế cả. Nước Nga là một bằng chứng khổng lồ về chuyện ấy, để đến mức cuối cùng tổng thống Putin buộc phải làm một việc rất cực đoan là quốc hữu hóa. Tức là chuyển đổi một cách cưỡng bức các chủ sở hữu để tái cấu trúc lại các mặt thái quá của nền kinh tế Nga.

Còn nền kinh tế Trung Quốc thì khác hơn so với nền kinh tế của chúng ta cũng như của các nước chuyển đổi khác. Nền kinh tế Trung Quốc được dựa trên lớp dự trữ rất dày dặn của 1,3 tỷ con người. Nền kinh tế Trung Quốc về mặt định tính cũng có những chất lượng cực đoan như thế, nhưng quy mô của sự cực đoan kinh tế Trung Quốc không vượt quá sức chịu đựng của xã hội Trung Quốc. Nếu ý chí của người Trung Quốc mà ứng dụng trên quy mô của xã hội Việt Nam thì chúng ta “chết” ngay, và “chết” ở đây biểu hiện là chúng ta học tập cách của một người khổng lồ trên một cơ thể gầy còm, mảnh mai như Việt Nam.

Cả hệ thống chính trị phải thức tỉnh và thống nhất về ý chí

Như ông nói thì sai lầm của ta là đã nóng vội, duy ý chí khi cố tạo ra những tập đoàn kinh tế với quy mô lớn, khi chúng ta chưa đủ thực lực. Vậy theo ông, ta có thể chữa được sai lầm ấy không khi mà các tập đoàn đã vận hành theo một quỹ đạo, một quán tính nhất định?

Tôi không nghĩ thế. Cái khó nhất là sự thức tỉnh nên sẽ làm được nếu có ý chí thống nhất của Bộ Chính trị trong việc sửa chữa các khuyết tật của giai đoạn vừa rồi của nền kinh tế Việt Nam. Nếu tất cả các thành viên Bộ Chính trị thống nhất được ý chí và hành động và nhận ra một cách cụ thể căn bệnh này thì việc chữa là không khó.

Phải thấy rằng sự hình thành các tập đoàn là do hệ thống chính trị tạo ra, còn sự phát triển méo mó của nó thời gian qua là do sơ suất của hệ thống chính trị. Cho nên bây giờ để khắc phục hiện tượng này chúng ta phải làm cho hệ thống chính trị không sơ xuất nữa và thức tỉnh về những nguy cơ nghiêm trọng sắp tới.

Tôi sợ rằng cuộc đấu tranh để sửa những khuyết tật của các tập đoàn kinh tế này sẽ còn gay gắt bởi vì bây giờ chúng ta sẽ phải cưỡng bức để tái cấu trúc lại một trong những lực lượng hùng mạnh nhất của đất nước chúng ta là các tập đoàn kinh tế. Bởi vì lực lượng mà chúng ta thấy ghê gớm ấy hình thành bằng ý chí chính trị và bây giờ phải cấu trúc lại nó cũng bằng một ý chí chính trị tương tự như thế. Nếu ý chí chính trị không tương tự như ý chí chính trị đã tạo ra nó thì chúng ta rất khó thắng trong cuộc chiến này.

Dẹp bỏ không thương tiếc bệnh thành tích

Khi đã có sự thống nhất chính trị, theo ông để chữa những sai lầm mà ông đã “định danh”, thì sắp tới phải điều chỉnh theo hướng nào?

Cần phải dẹp bỏ ngay lập tức không thương tiếc, không do dự bệnh thành tích trong đời sống phát triển kinh tế nói riêng và trong đời sống xã hội nói chung.

Bởi vì khi xã hội không còn mù quáng chạy theo chủ nghĩa thành tích thì xã hội mới đủ tỉnh táo để hoan nghênh, để vỗ tay cho những khuynh hướng đúng, hoặc để bài xích tất cả những khuynh hướng sai. Bệnh thành tích là do ai tôi không biết, nhưng dù truyền từ đâu thì xã hội cũng đã nhiễm cái bệnh ấy. Xã hội luôn có thói quen đánh giá tất cả các cơ cấu của nhà nước hoặc của xã hội theo tinh thần của thành tích.

Bệnh thành tích, không khí thành tích là một môi trường tuyệt vời cho những ảo tưởng. Xã hội ảo tưởng sẽ tạo ra môi trường khổng lồ để hình thành các bệnh tật kinh tế khổng lồ. Cho nên, nếu không làm quang đãng lại môi trường tinh thần của xã hội thì dù Đảng tích cực hay không tích cực đều không được đánh giá một cách chính xác.

Và trong không khí nửa thức nửa ngủ như vậy, con người buộc phải mù quáng, bởi vì nếu không mù quáng thì sẽ chết bằng sự tỉnh táo. Làm thế nào để con người sống bằng sự tỉnh táo chứ không chết bằng sự tỉnh táo, đấy chính là chìa khóa nằm trong việc dẹp bỏ bệnh thành tích.

Bệnh thành tích có mặt ở mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội và có tội ác với tất cả các lĩnh vực hoạt động của xã hội. Xã hội chúng ta cần phải tỉnh táo trở lại. Tất cả những chuyện mà các bạn đặt ra với tôi là cơ hội để nhìn nhận nó, để khám nó và hội chẩn nó, để dẫn tới một sự thống nhất chính trị trong việc giải thích các mặt ấy thì mới có đủ năng lực để khắc phục được.

Cần phải thấy trước rằng nếu tiếp tục như thế này thì sự đổ vỡ của các tập đoàn là tất yếu. Nhìn như thế thì Vinashin là một mất mát tích cực để cảnh báo tai họa lớn hơn nhiều.

Nhưng để dẹp bỏ chủ nghĩa thành tích thì theo ông nên bắt đầu từ đâu?

Bắt đầu từ việc đừng nói đến nó nữa, bắt đầu từ nhiều việc, nhiều cách lắm. Bệnh thành tích của chúng ta thể hiện ở nhiều khía cạnh lắm. Ví dụ, cái tượng to nhất, ngôi chùa to nhất, hay cả chuyện mấy cái cổng chào v.v. Tức là muốn dẹp bỏ chủ nghĩa thành tích thì trước hết phải nhận thức rất rõ về lợi ích. Tất cả những người lơ mơ về lợi ích mới thích thành tích, còn những người nhận ra lợi ích một cách cụ thể thì không cần thành tích.

Bệnh thành tích không phải thời nay mới có mà nó là một sản phẩm của lịch sử. Vấn đề là liệu người ta có sẵn sàng từ bỏ nó hay không?

Với mỗi thời đại chúng ta có một kiểu chủ nghĩa thành tích, và tính chừng mực của bệnh thành tích được thể hiện bằng việc nhận thức rằng trí tuệ xã hội đã đi đến đâu. Bệnh thành tích là một công cụ để kéo dài sự nhập nhằng, nhưng nó chỉ dùng được với những người không biết, chứ với người biết rồi mà vẫn sử dụng thì đấy là dốt nát.

Cho nên, hãy nhận thức về sự tinh khôn mà xã hội đã có đối với các trò chính trị, để những người tham gia đời sống chính trị hiểu rằng phải dừng bệnh thành tích của mình tại điểm nào là hợp lý. Xã hội muốn tạo ra được áp lực thì xã hội phải có áp lực và phải có hàn thử biểu để chỉ áp lực. Công cụ để thể hiện áp lực chính là báo chí.

Báo chí hãy tập trung chế giễu mọi căn bệnh mà không chế giễu ai cụ thể cả. Đối với xã hội thì cái ác, cái xấu phải được chỉ trích một cách công khai, đấy chính là đất tồn tại của báo chí.

_______________________________________________________________

Posted in Chuyện đất nước, Kinh tế | Tagged: , , , | Leave a Comment »