NGÔN NGỮ & VĂN HÓA

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Ngọc xanh cao nguyên đá

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Hai 13, 2011

– Nơi mùa đông kéo dài nhất ở cực bắc Tổ quốc có người lính Biên phòng đang đằm giữa cái lạnh khắc nghiệt của Cao nguyên đá Hà Giang. Các anh tiếp sức cho nhành đào rẻo cao mang mùa Xuân đến sớm..

1. Thăm thẳm đá trước mặt. Vặn nghiêng cả trăm sườn núi, chiếc Ranger đặc chủng của Biên phòng Hà Giang vẫn cắn từng con dốc. Trung tá điều tra tội phạm ma tuý Nguyễn Văn Phương và chiến sỹ lái xe – những người lính gắn đời trai với từng mét thạch địa vùng cao, dường như đã thấm mệt sau nửa ngày cùng phóng viên Tiền Phong vượt cả trăm cây số bên vực vách.
Phía chân trời Công viên địa chất toàn cầu cao hơn ngàn mét so với mực nước biển, Đồn biên phòng Săm Pun không phải là điểm đến cho người yếu bóng vía giữa cái lạnh khắc nghiệt của ngày đông Mèo Vạc.
Những người lính biên ải ngồi hong nắng sớm sân đồn. Da mặt hết thảy nhuốm màu sẫm đỏ. Rẻo cao gió hun hút rít. Cánh rừng Tống Quáng gần đó vẫn in trên mỗi cành cây gãy cụt vì băng tuyết đè nặng từ mùa đông cũ. Đêm qua đài báo không khí lạnh đang tràn về đợt mới.
Ở cái nơi xa lắc thuộc bốn huyện nghèo nhất của tỉnh Hà Giang như chỉ thừa gió, thừa rét, và nhìn chỗ nào cũng thấy đá trơ ra vĩnh viễn, còn lại thiếu thốn tất cả, nhất là thiếu đất, thiếu nước. Mấy luống rau cải yếu ớt chen chân ở khe đất hiếm hoi quanh đồn, thứ rau gần như duy nhất mọc được quanh năm dành cho những ai sống ở Săm Pun lạnh giá, khô khát.
Không ai tắm. Mới chớm mùa khô nhưng anh em biết sẽ lại như năm trước, mỗi người chỉ được vài ca nước mỗi ngày. Cái bể nước mưa, nguồn nước duy nhất mà bộ đội và dân bản hứng lấy lúc đầu hạ, đã muốn cạn vơi đến nửa. Bữa tối dọn ra rất muộn chỉ cơm với rau cải thật ngọt trong hơi ấm ứa ra từ lòng tay người lính, có nụ cười loang ra, chẳng dễ nhận ra ai là lính, ai là chỉ huy đồn.

2. Tiếng gào thảm loang trong màn đêm lúc 0 giờ từ bản Mỏ Phàng. Đuốc lập loè túa ra tìm đến nhà chị Dua ở ven bản sát cột mốc biên giới. Người đàn bà đang ôm đứa con trai năm tuổi co rúm góc giường nấc lên ú ớ chỉ ra vạt đồi đèn ngòm: “Chúng nó… bắt, bắt thằng bé rồi!” – đứa con trai thứ hai mới gần ba tuổi.
Chồng chị đi làm thuê bên Trung Quốc mấy tháng chưa về. Những đối tượng mặc đồ đen bịt mặt đột nhập vào căn nhà len theo khe hở giáp mái. Chúng dí dao sát cổ khống chế. Thằng bé đang say giấc bị cướp đi khi chưa tỉnh, chị Dua khiếp sợ chỉ kịp thét lên một tiếng rồi ngất lịm.
Những đối tượng mặc đồ đen bịt mặt đột nhập vào căn nhà len theo khe hở giáp mái. Chúng gí dao sát cổ khống chế. Thằng bé đang say giấc bị cướp đi khi chưa tỉnh.
Thượng úy Đoàn Khắc Điền cùng những người lính trạm biên phòng Mỏ Phàng lanh lẹ nịt giày, xách súng lao đi. Mấy chục phút sau, Thiếu tá Kim Đình Tư, người phá án giỏi nhất của đồn Săm Pun cũng phi xe máy vượt con đường đá ven biên giới về bản. Nhưng bọn người mặc đồ đen bịt mặt đã biến mất…
Lại thêm một vụ án bí ẩn. Đèn pin sáng rọi từng bụi cây vạt đồi. Những người lính biên thùy một phút lặng lẽ nhìn nhau. Máu như muốn ứa ra từ quầng mắt của họ. Con gái đi nương, đàn bà rẫy củi, trẻ chăn bò… vài ngày lại rộ lên ai đó bỗng dưng mất tích. Vùng biên ải xa lắc nhồi thêm nỗi khiếp sợ mỗi ngày khi màn đêm ập tới. Những bức rào đá quanh nhà xếp mãi lên cao lo lắng.
Bức điện khẩn trong đêm đến từ Bộ chỉ huy Biên phòng Hà Giang vừa chuyển tới, phải phá vụ án này bằng mọi giá. Chín tháng mật phục, tìm kiếm, điều tra. Thượng úy Điền, Thiếu tá Tư, Trung tá Phương, Trung tá Phúc trưởng đồn và hàng chục người lính Săm Pun không có đêm nào ngon giấc.
Ở chiến tuyến phía “cánh gà” nách trái Cao nguyên đá, những người lính Đồn biên phòng Bạch Đích cũng liên tiếp triệt phá hàng chục vụ án bắt cóc, mua bán phụ nữ, trẻ em. Có vụ đặc biệt nghiêm trọng khi một gia đình vợ chồng trẻ người Tày bị kẻ xấu đánh chết, cướp đi con trai đưa sang Trung Quốc.
Chưa phá xong vụ án này, lại có thêm con gái ở bản Cờ Lẳng và Mỏ Phàng bị bắt cóc. Công an tỉnh, dân phòng, và cả bộ đội biên phòng nước bạn cùng vào cuộc, vẫn chưa vơi đi những vụ án lạ.
Thiếu tá Tư, người đã cuốc bộ trên đá đến với 32 thôn bản xa nhất ở Mèo Vạc, nét mặt đọng buồn kể lại vụ án Mùa Thị Mỷ. Anh lặng đi khi nói ả bị bắt nhưng anh em đồn Săm Pun vẫn chưa tìm thấy con trai chị Dua. Mấy cái Tết, anh Tư không thể về quê ở Vĩnh Phúc vì bình yên biên ải…
Người lính điều tra nhìn xa xăm ra núi đá. Anh vừa được Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn khen thưởng nóng khi giải cứu thành công 2 em nhỏ bị bán sang Trung Quốc cuối năm qua, hơn 30 tên tội phạm từng làm khiếp đảm phụ nữ và trẻ em trên đất này đã bị bắt trong hai năm vừa qua, nhưng vẫn tiềm ẩn đâu đó mối nguy bùng lên nếu người lính biên phòng lơi tay súng.
Còn Thượng úy Điền may mắn hơn bao đồng đội khác khi bén duyên cùng cô giáo tiểu học nên vợ nên chồng. Nhiều cái Tết đến rồi đi, Điền cùng vợ và anh em mang bánh chưng xuống bản đốt lửa cùng vui chén rượu mà chỉ đau đáu lo tội phạm giở trò giữa ngày vui. Giữ bình yên, gieo con chữ vùng cao, có người lính quân hàm xanh và cô giáo cắm bản chưa bao giờ nhụt chí.

3. Tết này lão Thò Vừ ở bản Lùng Thúng có nhà mới. Xuân như đến bản này sớm hơn. Gần đấy là nhà của lão Thò Chư Pó cũng vừa cất xong, tường gạch trát vữa, mái tôn đỏ tươi. Hơn chục mái nhà trong bản nhỏ bừng lên sức sống mới, bên triền đá xám.
Hơn 25 cây số đường biên do đồn Săm Pun quản lý, hàng chục bản làng đã đổi thịt thay da từ bàn tay, lương tâm trách nhiệm người lính. Phên giậu Tổ quốc vững vàng nhờ luỹ thép lòng dân. Dân vùng Cao nguyên đã ví các anh như Ngọc bích vùng đất này.

Ghi chép của Tùng Duy
________________________________________________________

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: