NGÔN NGỮ & VĂN HÓA

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Hậu trường vụ án Nhà báo bị đốt

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Hai 22, 2011

Lời khai của vợ nhà báo

Bước đầu, bà Liễu khai có hai nguyên nhân dẫn đến việc bà sát hại chồng: một là, ông Hùng biết chuyện tình cảm của bà ở bên ngoài, hai là vấn đề kinh tế gia đình khó khăn.
Về chuyện tình cảm, gần đây ông Hùng phát hiện vợ có quan hệ tình cảm với một vài người khác nên nảy sinh ghen tuông. Bà Liễu khai ông Hùng có chửi mắng và đánh bà.
Ngoài ra, cuối năm 2010, bà Liễu đã sang Campuchia đánh bạc, do thua bạc, thiếu nợ nên bà Liễu đề nghị ông Hùng bán căn nhà đang ở nhưng ông Hùng không đồng ý.
Báo cáo của Công an tỉnh Long An ngày 21-2 cho biết, sáng 17-1, bà Liễu đi mua một đoạn dây dù và 20.000 đồng xăng chứa trong bịch nilông đem cất vào tủ. Trưa 17-1, khi không có ai ở nhà, bà Liễu lấy dây dù cột vào lan can nhà ở tầng 1, thắt nút các dây với dụng ý làm hiện trường giả rồi giấu vào góc khuất.
Khoảng 0 giờ ngày 19-1, bà Liễu đi từ phòng ngủ ra lan can thả một đầu dây dù xuống đất, sau đó lấy bịch xăng tạt vào giường ông Hùng đang nằm ngủ và châm lửa đốt. Thấy lửa đã cháy, bà Liễu đi về phòng nằm như không có chuyện gì xảy ra.
Khi ông Hùng bị phỏng tung cửa chạy ra kêu cứu, bà Liễu mới cùng hai con chạy ra dập lửa trên người ông Hùng và cùng kêu cứu. Báo cáo khẳng định, lời khai của bà Liễu phù hợp với kết quả khám nghiệm hiện trường vụ án và các tài liệu chứng cứ thu thập được. Công an đang xác định có hay không đối tượng đồng phạm với bà Liễu.
Sau khi dập được lửa, bà Liễu và những người hàng xóm đưa ông Hùng đến Bệnh viện Đa khoa Long An cấp cứu. Nhưng do vết phỏng quá nặng, ông Hùng tiếp tục được đưa lên Bệnh viện Chợ Rẫy điều trị. Đến 13 giờ ngày 29-1, ông Hùng tử vong do “choáng nhiễm trùng, nhiễm độc do phỏng”.
Trao đổi với phóng viên, bà Trần Thúy Nga (chị bà Liễu) cho biết liên, tục từ ngày 1 đến 20-2, ngày nào cơ quan điều tra cũng triệu tập bà Liễu, kể cả những ngày tết. Chiều 20-2, sau khi trở về từ cơ quan điều tra, tâm trạng của bà Liễu rất buồn.
“Nó khóc và đòi tự vẫn. Mấy chị em thắc mắc thì nó thừa nhận đã gây ra cái chết của chồng” – bà Nga kể. Cũng tối hôm đó, bà Liễu nhờ bà Nga cưu mang, nuôi nấng giùm hai con (con lớn đã nghỉ học, còn con út đang học lớp 7).
Theo lời bà Nga, khi nghe bà Liễu thừa nhận giết chồng, mọi người trong gia đình khuyên bà Liễu nên đi tự thú và khai hết sự thật để được pháp luật khoan hồng. Cuối cùng, bà Liễu đồng ý để người nhà đưa đến cơ quan điều tra ngay trong đêm 20 – 2. Bà Nga cũng nói mấy chị em có hỏi vì sao lại giết chồng và có ai giúp sức không, nhưng bà Liễu chỉ khóc mà không trả lời.

Lời kể của người thuyết phục thủ phạm ra tự thú

Là bạn thân của Hoàng Hùng, nhà tôi cách không xa nhà anh, vì vậy từ ngày anh mất cứ vài bữa tôi lại ghé đốt nhang thăm anh. Tối 20-1, tôi cũng ghé đốt nhang cho anh như thường lệ. Chính lần viếng thăm anh hôm ấy đã cho tôi cơ hội thuyết phục vợ anh – chị Trần Thị Thúy Liễu – đi đầu thú việc chính chị đã gây ra cái chết của chồng.
Đi công tác ở huyện Bến Lức cả buổi chiều, tôi về tới TP.Tân An lúc gần 8 giờ tối. Tôi tạt qua nhà Hoàng Hùng để đốt nhang cho anh theo thói quen từ mấy tuần qua.
Tối hôm ấy nhà anh đông người chứ không đóng cửa không người như những ngày trước. Ngoài chị Liễu và 2 con, còn có 2 người chị và mấy đứa cháu của chị. Biết tôi tới, chị đang nằm nghỉ ở nhà sau đã lên nhà trước tiếp tôi.
Mặt chị bơ phờ, mắt đỏ hoe, chứng tỏ chị vừa mới khóc. Chưa kịp nói chuyện, chị đã có điện thoại. Qua câu chuyện trên điện thoại, tôi đoán chị đang xin lỗi ai đó vì miếng đất chị đã bán mà còn đem thế chấp để vay ngân hàng. Chị hứa sẽ nhờ cha mình bán miếng đất còn lại của chị để lấy tiền trả nợ ngân hàng. Tôi hỏi thăm sức khỏe của chị, xong xin phép đốt cho anh Hùng 3 cây nhang rồi cáo từ ra về.
Khi tôi dắt xe ra khỏi cổng, chị Trần Thị Thúy Loan – chị kế của chị Liễu – đến ngăn xe tôi lại và nói nhỏ: “Anh ở lại một chút. Con Liễu đòi tự tử hồi chiều tới giờ”. Chị Loan cho biết, từ chiều tới tối Liễu chỉ nằm vùi, không ăn uống, thỉnh thoảng kêu 2 con tới ôm khóc và nói: “Chắc mẹ chết quá!”. Có một lúc, Liễu kêu mọi người ra khỏi nhà và đóng cửa lại, còn lại một mình.
Chị Loan đã van xin em mình mở cửa ra. Các chị và các cháu quây quần động viên, an ủi, nhưng Liễu cứ nằm bất động. Tôi nói với chị Loan: “Tốt nhất gia đình nên báo với chính quyền địa phương nhờ giúp đỡ. Ngoài ra, tôi có thể giúp được gì gia đình chị?”. Chị Loan trả lời: “Tụi tui nói thế nào nó cũng không nghe. Anh là nhà báo, lại bạn thân của Hoàng Hùng, có thể anh khuyên nó nghe. Anh cứ hỏi đại, nếu nó có lỡ đốt chồng thì khuyên nên đi đầu thú để được khoan hồng”. Tôi quay vào, đốt thêm cho Hoàng Hùng 1 nén nhang, rồi cùng chị Loan đến ngồi bên võng nơi Liễu đang nằm.
Tôi nói, mắt của chị nhắm nghiền, nhưng tôi biết là chị có nghe. Tôi khuyên đại ý: Nếu chị không làm nên tội thì hãy bình tĩnh đợi cơ quan điều tra tìm ra thủ phạm, chứ nếu tự tử, mọi người sẽ nghĩ là chị giết chồng. Còn nếu chị lỡ làm chuyện đó, cách tốt nhất là nên đi đầu thú để được khoan hồng, pháp luật sẽ giảm nhẹ hình phạt, chị còn có ngày về với 2 con.
Rồi chị Loan tiếp lời, đại ý: Nếu Liễu có lỡ dại mà đi đầu thú sẽ tránh được tội chết, ở tù rồi cũng có ngày ra, các con ở nhà sẽ có các dì, có cơ quan và nhiều đồng nghiệp của Hoàng Hùng lo học hành đàng hoàng…
Tôi kể cho chị nghe những chuyện giết người mà tội phạm ra đầu thú, được giảm hình phạt, nay được về với gia đình…Chúng tôi cứ nói, chị cứ nằm im, nước mắt chảy dài. Chợt chị nói rất nhỏ, nhưng đủ để chúng tôi nghe: “Em có bị xử tử không?”.
Tôi bàng hoàng, vậy là điều tôi và người thân của chị lo sợ nhất, không mong đợi nhất như đang thành hiện thực. Tôi và chị Loan đã không mất thêm nhiều thời gian để giải thích chính sách khoan hồng của pháp luật và thuyết phục chị Liễu dậy thay đồ đi đến Cơ quan CSĐT.
Chị ôm 2 con thật chặt vào lòng, cả 3 mẹ, cả nhà, và cả tôi đều khóc… Bước ngang bàn thờ chồng, chị đứng tần ngần, còn tôi vì quá xúc động mà quên bảo chị làm 1 việc: Đốt nhang cho chồng trước khi đi đầu thú.
Chị nhờ tôi chở đến nhà người chị thứ hai, người từ lâu như là mẹ nuôi của các con chị, để chị gửi gắm hai con. Các chị em, con cháu, cả gia đình lớn của chị (sống quây quần quanh đó) hay chuyện đã tập trung đầy đủ đến nhà người chị lớn.
Một cuộc tiễn đưa đầy nước mắt! Lời cuối cùng chị dành cho 2 con: “Hãy tha thứ cho mẹ, nếu thương mẹ hãy nghe lời mấy dì, học hành cho tốt, lâu lâu tới thăm mẹ…”. Tôi chở chị đi bằng xe gắn máy, chị Loan ngồi sau ôm chặt em mình, vì sợ Liễu quẫn trí mà nhào xuống đường.
Gần tới nơi cần đến, tôi điện thoại cho Thượng tá Phạm Văn Tiến – Trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH – báo chị Liễu đang đến đầu thú. Những người có trách nhiệm đã tiếp chị ân cần, lịch sự. Chị Loan được cho dự cuộc lấy lời khai ngay sau đó, còn tôi ngồi ở bàn tiếp khách với các cán bộ trực đêm. Đồng hồ trên tay tôi chỉ 21 giờ 30.
Về nhà, gửi tin ngắn cho tòa soạn, tôi và bạn đồng nghiệp báo SGGP hẹn ra quán cà phê nơi chúng tôi vẫn hay ngồi với Hoàng Hùng. Chúng tôi yên lặng, chỉ lắc đầu, tôi thì liên tục hút thuốc. Hồi lâu, anh bạn đồng nghiệp mới mở miệng nói câu đầu tiên: “Rồi 2 đứa nhỏ sẽ ra sao!?”.

(tổng hợp)
______________________________________________________

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: