NGÔN NGỮ & VĂN HÓA

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Archive for the ‘Ẩm thực’ Category

Vừa ăn vừa ám ảnh… gia vị chứa chất ung thư

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Một 5, 2011

Cẩm Quyên

– Trước những thông tin về một loại gia vị lẩu của Trung Quốc chứa hóa chất độc hại, có thể gây ung thư, ông Nguyễn Công Khẩn, Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế) khẳng định khi xét nghiệm những mẫu gia vị lẩu có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng (từ Trung Quốc) bày bán tại Việt Nam không phát hiện chất độc hại nào có thể gây ung thư như báo chí đưa tin.

Hoàn toàn sạch?

Ông Khẩn cho biết: “Sau khi làm xét nghiệm những mẫu gia vị lẩu lấy trên thị trường có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng (từ Trung Quốc), chúng tôi không thấy có bằng chứng nào liên quan đến việc gia vị lẩu từ Trung Quốc có chứa chất độc hại, có thể gây ung thư cho người tiêu dùng”.
Về những thông tin được đăng tải trên các trang báo của Trung Quốc, sau đó được các báo của Việt Nam dịch lại, cho biết gia vị lẩu Trung Quốc (sa tế Tứ Xuyên) có chứa chất gây ung thư, ông Khẩn đánh giá: “Đây là những thông tin được đăng trên những tờ báo không chính thống của Trung Quốc và chúng tôi cũng không nhận được một báo cáo, cảnh báo chính thức nào từ cơ quan chức năng (cũng như hệ thống cảnh báo an toàn thực phẩm của khu vực). Vì thế chúng ta cần cảnh giác, không chủ quan nhưng cũng cần tỉnh táo, tránh hoang mang, dẫn đến hiệu ứng dây chuyền là tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, ảnh hưởng không tốt tới quan hệ thương mại giữa hai nước”.

Tại thời điểm này, cùng với các đoàn Trung ương, Cục An toàn vệ sinh thực phẩm cho biết hiện các tỉnh, thành phố trong cả nước cũng đã đồng loạt tiến hành thanh kiểm tra về an toàn thực phẩm ở các khâu, chú trọng các cơ sở sản xuất, chế biến, kinh doanh, nhập khẩu thực phẩm, phụ gia thực phẩm (bao gồm cả các gia vị nấu lẩu) dịch vụ ăn uống.

Các đoàn ở địa phương cũng đã kiểm tra và lấy mẫu các loại gia vị, vị lẩu, sa tế có nguồn gốc, xuất xứ Trung Quốc tại các chợ đầu mối để kiểm nghiệm.

Kết quả kiểm nghiệm của Viện Kiểm nghiệm an toàn vệ sinh thực phẩm Quốc gia, Viện Vệ sinh Y tế Công cộng thành phố Hồ Chí Minh cho thấy, đối với các mẫu có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng đều đạt yêu cầu theo quy định về an toàn vệ sinh.
Do vậy, Cục An toàn vệ sinh thực phẩm kết luận: “Có thể yên tâm đối với loại gia vị lẩu có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng”.
Tuy nhiên, người tiêu dùng vẫn chưa thể yên tâm với kết luận này bởi thực tế, trên thị trường vẫn còn (có lẽ là không ít) lượng gia vị, phụ gia thực phẩm trôi nổi không rõ nguồn gốc, nhất là vào dịp cuối năm như thế này. Trong khi thị trường quá rộng lớn thì đội ngũ thanh tra an toàn thực phẩm, quản lý thị trường quá mỏng, quá yếu.
Đối với những loại gia vị lẩu không rõ nguồn gốc xuất xứ, không nhãn mác đàng hoàng, không có nhãn phụ bằng tiếng Việt, ông Khẩn khẳng định: “Không cần chờ đợi xét nghiệm mà sẽ tịch thu, tiêu hủy ngay, xử lý theo quy định của pháp luật”.

Vừa ăn vừa sợ

Tại thời điểm này, khảo sát tại các chợ lớn như chợ Hôm, chợ Gia Lâm, chợ Thành Côn… có thể thấy gia vị lẩu vẫn được bày bán bình thường.
Riêng tại chợ Đồng Xuân, kể từ khi có đoàn kiểm tra của Cục An toàn vệ sinh thực phẩm đến vào chiều 22/12 vừa qua, các quầy hàng bán gia vị lẩu Trung Quốc có vẻ khá e dè khi có khách hỏi mua. Các gói gia vị cũng không được đặt công khai trên các quầy hàng và giá cũng “mềm” hơn (với mức 8.000 đồng/gói 150g).
Đặc biệt, nếu mua với số lượng lớn thì việc mua sẽ dễ dàng hơn vì người bán chủ động cho xem hàng. Theo tìm hiểu, các quán lẩu lớn cũng thường là khách quen của những quầy khô tại chợ đầu mối này.
Còn tại chợ Gia Lâm, với khoảng 10.000 đồng/gói, người tiêu dùng có thể mua được gia vị lẩu ở bất cứ quầy hàng khô nào. Tất cả các gói gia vị lẩu này đều có ghi chi chit chữ Trung Quốc, không có nhãn phụ bằng tiếng Việt.
Với mỗi gói gia vị có thể sử dụng được cho khoảng 5 nồi lẩu. Chỉ cần thêm một chút gia vị là nồi lẩu đã có vị cay, thơm, nổi váng màu hấp dẫn, tiết kiệm được cho các cửa hàng khá nhiều chi phí nếu sử dụng các loại thực phẩm thật để tạo màu, tạo mùi, tạo vị.
Ngay khi thông tin gia vị lẩu Trung Quốc có chứa chất gây ung thư lan truyền trên mặt báo, chủ một số quán lẩu trên phố Phùng Hưng (Hà Nội) cho biết “khách có vẻ vãn vãn một vài ngày đầu”, nhưng sau đó lại đông đúc nhộn nhịp trở lại.
Tại Việt Nam, đây cũng không phải lần đầu tiên rộ lên thông tin gia vị lẩu xuất xứ Trung Quốc có chứa chất gây ung thư (năm 2007 cũng đã rộ lên chuyện phố lẩu Phùng Hưng sử dụng nguyên liệu từ Trung Quốc nhưng không được kiểm định, có chứa chất gây ung thư, gây hoang mang dư luận).
Cũng không chỉ riêng gia vị lẩu mà một số loại hàng hóa khác từ Trung Quốc cũng đã “dính chàm” độc chất như hạt dưa chứa RhodaminB (chất nhuộm vải bị cấm hoàn toàn trong thực phẩm, có thể gây ung thư), hạt trân châu không chứa polymer nhưng hóa chất bảo quản đều vượt mức cho phép có thể gây tổn thương đến gan, thận, … Gần đây nhất là những phát hiện gia vị, bột canh, ớt bột cũng chứa chất gây ung thư!
Đứng trước thực trạng khó kiểm soát tình trạng an toàn vệ sinh thực phẩm và người tiêu dùng đang hứng chịu những nguy cơ độc hại tiềm ẩn từ việc ăn uống (nhất là thức ăn đường phố), ông Nguyễn Công Khẩn cho rằng người tiêu dùng không thể nhịn ăn, nhưng hãy là người tiêu dùng thông minh: “Người tiêu dùng đừng dễ dãi quá, mua cái gì cũng phải kiểm tra xem nguồn gốc xuất xứ thế nào. Người tiêu dùng có nghĩa vụ phải hiểu biết về vệ sinh ăn uống và hợp tác với cơ quan chức năng”.
Về phía cơ quan chức năng, ông Khẩn cho biết: “Chúng tôi vẫn triển khai các biện pháp bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm thường xuyên, ngay cả khi không có thông tin nào về thực phẩm độc từ bên ngoài. Những gì chưa làm được chúng tôi cũng sẽ phải cố gắng để làm tiếp”.

______________________________________________________________

Posted in Ẩm thực, Chuyện Sinh học, Chuyện đời sống | Tagged: , , | Leave a Comment »

Ngày hội Bia hơi 2010 – Một nét văn hóa Hà Nội

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Mười Hai 6, 2010

Anh Vũ

Cứ vào ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 12 hàng năm, lễ hội Bia hơi Hà Nội lại được tổ chức. Nhiều người ví đây như là “Oktoberfest của HABECO”, mang hơi thở của “Một nét văn hóa Hà Nội”.

Uống bia vàng tại địa chỉ vàng

Sáng 5/12/2010, tại quảng trường sân vận động Quần Ngựa (Hà Nội) đã không còn chỗ trống bởi sự kiện Ngày hội Bia hơi Hà Nội 2010 do Tổng công ty CP Bia – Rượu – NGK Hà Nội (HABECO), Công ty CP Thương mại Bia Hà Nội (HABECO Trading) tổ chức. Đây là ngày hội Bia hơi Hà Nội dịp kỷ niệm ngày sinh nhật của HABECO (8/12). Sự kiện này dần dần đã trở thành ngày truyền thống trong mắt người dân Hà Nội.

Với chủ đề “Uống Bia vàng tại Địa chỉ vàng”, Ngày hội Bia hơi Hà Nội năm nay đã mang đến những nét mới lạ vừa lịch sự, trang trọng. Đó là sự xuất hiện của 26 Địa chỉ vàng tiêu biểu trong hệ thống 277 Địa chỉ vàng của HABECO Trading trên địa bàn Hà Nội và các tỉnh, thành lân cận.

Đặc biệt, trên bàn tiệc của Ngày hội còn có sự hiện diện của sản phẩm Bia hơi Hà Nội keg 2 lít bằng inox bên cạnh những keg bia 50 lít quen thuộc, góp phần làm phong phú thêm trong bữa tiệc lớn của những người “mộ điệu” bia hơi Hà Nội. Đây là sản phẩm vinh dự đạt Chứng nhận Sản phẩm Thương hiệu Uy tín – Sản phẩm và Chất lượng Vàng năm 2010 và Cúp Vàng sản phẩm tiêu biểu 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Phát biểu tại buổi lễ, ông Nguyễn Hồng Linh – Tổng giám đốc HABECO cho biết: “Trải qua 120 năm xây dựng và phát triển, trong những năm gần đây, sản lượng bia của HABECO đã tăng trưởng vượt bậc, với sản lượng đạt gần 600 triệu lít bia trong năm 2010, dự kiến đến năm 2015 sẽ đạt 1 tỷ lít bia. Ngày hội Bia hơi Hà Nội là dịp để bày tỏ lòng tri ân của HABECO, HABECO Trading, Hội Bia hơi Hà Nội tới những người hâm mộ bia hơi Hà Nội trên cả nước, đồng thời cũng khẳng định uy tín chất lượng, thương hiệu của Bia Hà Nội…”

Thưởng thức nét văn hóa mới của Thủ đô

Th.s Nguyễn Văn Hùng – Giám đốc HABECO Trading đã chia sẻ câu chuyện được coi là “Chuyện cổ tích thời @” về bia hơi Hà Nội. Đó là sự phát triển lớn mạnh của HABECO sau 5 năm tiến hành 10 giải pháp bảo vệ và phát triển thương hiệu Bia hơi Hà Nội.

Đến nay, HABECO cam kết luôn đảm bảo cung cấp đầy đủ bia ra thị trường trong bất cứ thời điểm nào. Hệ thống Địa chỉ Vàng là nơi mà các khách hàng yên tâm đến thưởng thức bia hơi Hà Nội được sản xuất tại 183 Hoàng Hoa Thám”.

227 Địa chỉ vàng tham gia tại Ngày hội Bia hơi Hà Nội được bố trí theo từng gian hàng ở hai bên, ở giữa là thảm đỏ dẫn từ lối vào tới sân khấu chính. Hai bên thảm đỏ là những dãy bàn, ghế được xếp gọn gàng theo hàng lối, rất thuận tiện cho việc di chuyển của nhân viên bưng bê bia, đồ ăn cũng như khách đến thưởng thức bia trong biển người mà vẫn rất trật tự, không xô bồ, lộn xộn.

Tất cả khách mời và người mua vé vào cổng đều được uống bia hơi Hà Nội miễn phí. Nhiều người không có giấy mời nhưng vẫn chấp nhận mua vé để được hòa trong không khí của Ngày hội Bia hơi Hà Nội. Lễ hội bia cũng trở thành điểm hẹn của các bậc lão niên cũng như các bạn trẻ. Họ đến thưởng thức những cốc bia vàng mát lạnh đồng thời để sống trong không khí lễ hội, hưởng thụ nét văn hóa đặc biệt của thời hiện đại giữa lòng Thủ đô.

Một thực khách đến từ quận Hai Bà Trưng chia sẻ: “Uống bia ở ngoài quán không thú bằng uống trong khí thế Ngày hội như thế này. Tới đây, người lạ cũng như người quen cùng nâng cốc chúc mừng, không có ranh giới của nghề nghiệp, tuổi tác, mà là hòa cùng dòng chảy đam mê bia hơi Hà Nội”.

Nhà báo Phan Quế chia sẻ: “Theo thời gian, bia hơi Hà Nội đã trở thành đồ uống yêu thích của rất nhiều người dân Hà Nội. Việc HABECO dành riêng một ngày để tri ân khách hàng là rất đáng khen ngợi, thể nét đặc trưng của thương hiệu Bia hơi Hà Nội. Hằng năm, cứ đến ngày này, những bạn già như chúng tôi lại có dịp “Đến hẹn lại lên”.

Ngày hội Bia hơi Hà Nội cũng là dịp để tôn vinh thương hiệu Bia Hà Nội, và “Một nét văn hóa Hà Nội” lại tiếp tục được thăng hoa trong mỗi người dân đất Hà thành.

______________________________________________

Posted in Ẩm thực, Chuyện xã hội, Chuyện đô thị, Chuyện đời sống, Hà Nội nghìn năm, Kinh tế | Tagged: , , | Leave a Comment »

Bí ẩn trà đạo Nhật Bản

Posted by tuldvnhloc trên Tháng Hai 27, 2010

Trà đạo dưới con mắt của nhiều người thường xuyên bị bao phủ trong một tấm màn huyền bí. Thật ra, nguyên lý của nó rất đơn giản và phép tắc chỉ gói gọn trong 4 từ “hòa, kính, tinh, mịch”.

Trà là thức uống ngàn xưa của các dân tộc Trung Hoa, VN, Nhật Bản, Triều Tiên… Cùng với cà phê, trà cũng có gốc gác ngoại lai, là vật thông dụng của người Âu, Mỹ… Tuy nhiên, cùng một loại sản phẩm mà quan niệm về trà, cách thưởng thức trà rất khác nhau. Có mấy ai ngoài người Nhật biết đến lễ thức dùng trà được nâng lên ngang một “đạo” – trà đạo?

Không ngoài khuôn khổ cuộc sống

TS Sen Soshitsu XV, hậu duệ đời 15 của đại trà sư Sen Rikyiu (1522-1591, người đặt nền móng cho trà đạo ở Nhật Bản vào thế kỷ XVI), nhận xét: “Trà đạo, dưới con mắt của nhiều người nước ngoài thường xuyên bị bao phủ trong một tấm màn huyền bí.

Thật ra, nguyên lý của nó rất đơn giản: Một nhóm nhỏ bạn bè gặp nhau trong vài giờ, cùng nhau dùng thức ăn nhẹ, thưởng thức vài chén trà (dĩ nhiên tuân theo cung cách nhất định) và buông mình vào khoảnh khắc hoàn toàn thư giãn giữa cuộc sống luôn luôn sôi động, đầy rẫy những chuyện trớ trêu”.

Để chứng minh, ông dẫn một giai thoại: Một lần đại trà sư Rikyiu tự tay pha chế trà mời vài người bạn thân thưởng ngoạn. Ai nấy đều cảm thấy vô cùng thoải mái, như thể vừa xuất thần.

Một người hỏi đâu là bí quyết, Rikyiu đáp: “Bí quyết ở chỗ các vị chuẩn bị tâm thế khiêm cung khi thưởng thức trà”. “Thì ai chẳng biết chuyện ấy” – người bạn nói.

Rikyiu cười: “Vậy thì xin bạn hãy bắt tay chuẩn bị trà hầu quý khách như tôi vừa làm. Tôi sẽ là khách mời của bạn và có thể sẽ trở thành một môn đồ của bạn cũng nên”.

Tuy nhiên, trà đạo có những phép tắc của nó. Theo đại trà sư Sen Rikyiu, những phép tắc ấy gói gọn trong bốn từ gốc Hán: wa -kei – sei – jaku (hòa, kính, tinh, mịch).

Chúng yêu cầu những người cùng dự lễ thức trà (chanoyu – trà thang) chấp nhận một số quy tắc ứng xử, nhiều khi cũng khiến ai chưa quen cảm thấy gò bó.

Tuy nhiên, theo môn đồ trà đạo, chanoyu chẳng qua là thực hiện những việc vẫn diễn ra thường xuyên trong cuộc sống hằng ngày: Vài người bạn ngồi xuống chiếc chiếu, dùng chung một bữa cơm, thưởng thức chén trà.

Bốn từ wa – kei – sei – jaku không hàm chứa những gì quá ư cao siêu, huyền bí, ngoài khuôn khổ cuộc sống thường nhật. Đại trà sư Sen Rikyiu có lần giải thích: “Chanoyu đơn giản là việc nhặt gom than củi, đun sôi siêu nước và pha trà uống với nhau – chỉ có thế mà thôi”.

Bình đẳng xã hội

Wa (hòa) cội nguồn từ Khổng giáo, là đức của con người và cuộc đời. Hòa, thuận hòa, hài hòa, hòa bình, hòa hợp, hòa đồng…, chúng ta ai cũng đều rõ nội dung song quan niệm về hòa của trà đạo nhấn mạnh một số nét riêng.

Hòa đòi hỏi mọi người trong trà thất tự chuẩn bị cho mình một tâm thế hài hòa với khung cảnh, kiềm chế lòng vị kỷ và sự nóng giận, làm sao cho tư duy và hành xử của mình hòa hợp với mọi người.

Chữ hòa của trà đạo đề cao tính trang trọng và nét thanh bần vốn là tinh chất của cuộc đời bình dị, nhờ vậy tạo nên được khoảnh khắc tách biệt hẳn cuộc sống xô bồ hiện hữu bên ngoài.

Hòa đòi hỏi mọi người đồng thuận thực hành một số quy định như cúi người đến mức nào khi chào nhau, chuyện trò trong trà thất nên hướng vào những chủ đề gì, khách dự cần giữ im lặng đến lúc nào mới nên cất lời phá bầu không khí tĩnh mịch…

Ý nghĩa sâu xa của chữ hòa ở đây là sự bình đẳng xã hội của mọi người trong trà thất. Đã vào đây thì ai cũng như ai, không cần biết thân thế của mỗi người cao sang hay hèn kém.

Sự bình đẳng này giúp cho mọi người ít nhất trong chốc lát cảm thấy mình hoàn toàn tự do, không chịu bất cứ sức ép nào và từ đâu đến. Bình đẳng không có nghĩa là hỗn độn mà đã thỏa thuận giữa các khách mời với nhau trước khi bước vào trà thất: Ai sẽ là người ngồi vào chỗ danh dự, mỗi người sẽ có phần việc gì…

Để tạo nên khung cảnh và tâm thế ấy, trà thất – cho dù làm riêng biệt hoặc thu xếp một nơi ngay trong nhà ở – đều phải tạo cho được vẻ giản dị, thanh bần.

Do đó, có quy ước trà thất chỉ rộng bằng 4, 5 chiếc chiếu, trong một túp lều tranh là tốt nhất. Khách đến dự nếu là võ sĩ phải tự mình tháo kiếm gác ngoài hiên; những người quyền lực, giàu sang được khuyến cáo nên ăn mặc giản dị…

Cơ hội duy nhất trong đời

Kei (kính) thể hiện hòa trên bình diện ứng xử cá nhân. Nó cũng đòi hỏi trước hết trang trọng và khiêm cung. Tại chương Thưởng ngoạn nghệ thuật của cuốn Trà thư (Phan Quang dịch và giới thiệu, NXB Văn hóa – Hà Nội 2009) tác giả Kakuzo Okakura (1862-1913) minh họa rất khéo chữ kính của trà đạo bằng một biểu tượng rút từ tích xưa Cây đàn đợi chủ.

Tư duy nghệ thuật của Đạo cho rằng cái đẹp tồn tại ở cái nhìn của người thưởng ngoạn nghệ thuật. Kính thể hiện ở chỗ người và người thật lòng tôn kính lẫn nhau; mọi người phải tôn kính thiên nhiên như tự nó tồn tại, chớ nên can thiệp thô bạo vào. Giai thoại về Sen Sotan, một đại trà sư trứ danh khác thời xưa, minh họa điểm này:

Một hôm, nhà sư trụ trì chùa Daito sai một chú tiểu mang tặng ông bạn trà một cành hoa trà rất đẹp. Dọc đường, chú tiểu sơ ý làm rụng mất đóa hoa lớn nhất.

Cân nhắc hồi lâu, chú quyết định mang cành cùng với đóa hoa rụng đến dâng trà sư với lời tạ lỗi. Cách ứng xử của chú tiểu chứng tỏ chú biết tôn kính một vật tầm thường là bông hoa rụng.

Trà sư Sen Sotan đón nhận cành hoa, cho vào cái lọ đẹp nhất và treo nơi trang trọng trong trà thất rồi đặt bông hoa rụng xuống dưới sàn. Nhờ chữ kính của cả hai thầy trò, cành trà hoa vẫn tự nhiên, tựa không có chuyện gì xảy ra.

Trong quan hệ xã hội, kính đòi hỏi con người trân trọng người khác, không nuôi ác ý, tà tâm đối với đồng loại, cố gắng vượt qua mọi toan tính ganh đua. Mỗi lần tiếp khách là mỗi lần chủ nhân phải tự coi như đây là cơ hội duy nhất trong đời có được vinh dự này. Còn khách, khi đón nhận chén trà từ tay cung kính của chủ nhân, hãy xoay chiếc chén đúng một vòng trong đôi bàn tay khum lại của mình.

Cử chỉ này không chỉ tỏ lòng kính trọng chủ nhân mà là tôn kính cả chiếc chén đang cầm, trong khi lòng dặn lòng hôm nay ta có được niềm vui uống ngụm chè này, trong chiếc chén này, tại trà thất này, cùng với những người bạn này, đây là cơ hội duy nhất của đời ta; niềm vui này, vinh dự này, khung cảnh này sẽ không lặp lại lần thứ hai.

Sư phụ của đại trà sư Rikyiu đã dạy ông điều đó, qua mấy câu thơ mà cụ vẫn thích ngâm nga, tạm dịch ý: Từ lúc đặt chân lên lối đi trong vườn (roji) để tới trà thất / Cho đến khi giã từ / Bạn hãy hết sức kính nhường chủ nhân / Không một phút được quên / Cuộc gặp gỡ hôm nay / Là cơ hội duy nhất của đời mình. Trong cuộc sống hằng ngày, giá mọi giao tiếp giữa người và người đều được đặt trên nền tảng ấy thì cuộc đời tốt đẹp xiết bao!

Gột sạch bụi trần

Sei (tinh) không chỉ là đặc điểm quán xuyến lễ thức trà mà là một nét đẹp rất đặc trưng trong lối sống của người Nhật, bắt nguồn từ ảnh hưởng của Thần đạo.

Trà thất trông thô sơ, thanh bần vậy mà cực kỳ sạch sẽ. Khi tiến hành lễ thức trà, tuyệt nhiên không thể tìm thấy ở đâu trong trà thất hay mọi vật dụng một hạt bụi. Hơn thế, còn phải đốt trầm thơm xông gian phòng cho tinh khiết trước khi rước khách vào.

Con đường roji cũng hết sức sạch sẽ – sạch sẽ mà vẫn tự nhiên như Kakuzo Okakura đã mô tả trong Trà thư và cụ thể hóa qua giai thoại vị đại trà sư với người con trai được giao nhiệm vụ quét con đường.

Bởi, con đường ấy còn tượng trưng cái nẻo mà người đời ai cũng sẽ phải trải qua để đi vào một thế giới khác. Và, muốn vào được chốn tinh khiết vĩnh hằng, lẽ đương nhiên con người phải gột sạch bụi trần.

Ước vọng yên tĩnh, thanh bình

Jaku (mịch) không chỉ là cảnh tịch mịch tạo nên nơi trà thất. Phòng trà phải làm sao tạo được sự tĩnh mịch. Khách cũng phải cùng tạo nên môi trường ấy. Không ai nói to trong trà thất. Không ai ngỏ lời khi một bạn đang thưởng thức chén trà. Mọi cử chỉ đều có sự cân nhắc.

Mịch của trà đạo không chỉ là sự thể hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi tại một nơi gặp gỡ tạm thời mà là ước vọng tạo nên một cuộc sống luôn yên tĩnh, thanh bình. Nó thể hiện quan niệm Phật giáo về Niết bàn.

Đại trà sư Rikyiu nói rõ điểm này: “Lễ thức trà trước hết phải tiến hành cho đúng lời Phật dạy. Vui thích vì được sống trong dinh thự cao sang hay thường xuyên thưởng thức của ngon vật lạ, những chuyện ấy đều thuộc về cuộc sống trần tục.

Mọi nơi ở đều tốt, chỉ cần có được một tấm mái che nắng mưa, không bị gió thổi bay; mọi thức ăn đều là đủ nếu nó giúp con người không phải chết đói. Môn đồ trà đạo gom mấy khúc củi và đun sôi nước. Rồi dâng cúng Phật, sau đó mời bạn bè và mình là người thưởng thức sau cùng. Trước đó, hãy bày mấy cành hoa và đốt lên mấy mảnh trầm…”.

Theo tinh thần Đạo và Thiền, người ta chỉ có thể nhìn thấy cái đẹp đích thực nơi cái không hoàn hảo, cái dở dang. Bởi sinh lực của đời và của cái đẹp là ở khả năng tiếp tục phát triển của nó, ở chỗ nó luôn vươn tới sự hoàn thiện.

Theo Báo NLĐ
_______________________________________________________

Posted in Ẩm thực | Tagged: | Leave a Comment »